Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trời càng ngày càng lạnh, Kế Hân An bây giờ cảm thấy việc mỗi ngày trời chưa sáng đã dậy tập thể dục là một chuyện vô cùng đau khổ nhưng vẫn kiên trì. Điểm này ngay cả ba mẹ cô cũng không ngờ tới.
Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, sau đó là có thể nghỉ đông. Kế Hân An không lo lắng về kỳ thi nhưng cảm thấy nên sắp xếp thời gian nghỉ đông của mình một cách hợp lý.
Thế nhưng chưa kịp chờ đến kỳ nghỉ, lại có một sự kiện đột xuất mà cô không thể không tham gia.
Thực ra cũng không thể tính là đột xuất, chỉ là kiếp trước cô đối với những chuyện này chỉ là một khán giả, tuy đã trọng sinh nhưng theo bản năng không nghĩ rằng những việc này sẽ liên quan đến mình cho nên hoàn toàn không để ý.
Bởi vì mỗi năm sau kỳ thi cuối kỳ vài ngày là đến Tết Nguyên Đán, nên trường học đều sẽ tổ chức tiệc tối mừng năm mới, vừa làm phong phú đời sống văn nghệ của học sinh, lại không ảnh hưởng đến việc học.
Ở lớp 8, giáo viên chủ nhiệm giao nhiệm vụ thu thập tiết mục cho lớp trưởng Trâu Trạch, và nói rõ với cậu rằng, khi duyệt tiết mục phải có đủ năm tiết mục, lên sân khấu tiệc tối ít nhất cũng phải có hai ba tiết mục, đây là nhiệm vụ giao cho cậu.
“Kế Hân An, cậu đăng ký một tiết mục đi!” Trâu Trạch nhìn danh sách trong tay mà rầu rĩ, vừa hay thấy Kế Hân An bèn nhớ ra cô đã học gần một học kỳ, chắc cũng có thứ gì đó có thể biểu diễn, thế là mang theo giọng điệu cầu xin.
“Tớ có thể biểu diễn gì chứ! Bây giờ dương cầm cũng chỉ đàn được nửa bài mà còn vấp váp.” Phản ứng đầu tiên của Kế Hân An là không muốn đi.
“Bây giờ có những ai rồi? Mấy tiết mục?” Kế Hân An nhận lấy tờ đăng ký, thấy hai cái tên đầu tiên là Dụ Dao và Thi Lâm, sau đó mới là Trâu Trạch, rồi không còn ai nữa: "Có ba tiết mục là được rồi còn gì, làm cho có lệ thôi, dù có lên năm tiết mục mà bị loại thì cũng mất mặt, thà chỉ lên ba tiết mục mà đều được chọn còn hơn!”
“Không được, cô chủ nhiệm đã giao nhiệm vụ rồi, phải chọn ra năm tiết mục.” Cuối cùng Trâu Trạch tức mình giật lấy tờ đăng ký rồi điền tên Kế Hân An vào: "Kế Hân An, tớ không cần biết cậu diễn cái gì, dù là lên đứng như khúc gỗ cũng phải lên cho tớ.”
“Này, cậu làm khó người khác quá đấy!” Kế Hân An vừa thấy cậu viết tên mình vào, lập tức sốt ruột.
“Đúng vậy, có người đi là để làm vẻ vang cho lớp, nhưng có người đi cái gì cũng không biết, không phải là làm mất mặt lớp 8 sao!” Kế Hân An vừa định giật lại tờ đăng ký, bên kia Thi Lâm đang nói chuyện, thực ra vẫn luôn chú ý đến bên này, liền nói chen vào một cách mỉa mai.
“Thi Lâm, ai đắc tội với cậu à, thấy ai không vừa mắt là cắn, có thiếu tiền cậu đâu.” Trâu Trạch nghe xong liền không vui, vốn dĩ mình đang ép Kế Hân An đăng ký tiết mục, cô ấy lại đến gây rối.
Kế Hân An vội vàng kéo Trâu Trạch lại: "Thi Lâm, tuy tớ không biết tại sao cậu luôn nhắm vào tớ, nhưng tớ nói cho cậu biết, sự nhẫn nại của con người là có giới hạn, đừng quá đáng quá.” Sắc mặt cô cũng có chút khó coi, kiếp trước hai người không có nhiều giao tiếp nên cô không hiểu rõ về cô ấy, không biết tại sao bây giờ cô ấy lại luôn đối đầu với mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







