Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

“Không có gì, muốn học thì học thôi.” Sau đó cô ấy im lặng ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm vào hộp đàn trong tay.

“À, tớ biết rồi, Trâu Trạch cũng xin chú Lưu một cây đàn, không lẽ cũng định bỏ dở giữa chừng à, cậu theo sát thật đấy!” Thi Lâm chợt nhớ lại cuộc đối thoại của họ, bèn trêu chọc.

“Không phải cậu ấy, là… Kế Hân An.” Dụ Dao có chút không tình nguyện nói ra cái tên khiến lòng cô khó chịu.

“Cậu ta? Lớn từng này rồi mới tiếp xúc nhạc cụ, lại học nhiều thứ như vậy, có thể học giỏi được cái gì chứ.” Thi Lâm cũng không tin cô ấy có thể học tốt tất cả những thứ đó.

“Đúng vậy, ban đầu tớ cũng nghĩ thế, nhưng bây giờ thì sao, những thứ khác chưa nói, chỉ riêng dương cầm đã tiến bộ rất nhanh, cô Chu gần như lần nào cũng khen cậu ta, đó là trong tình huống ở nhà không có đàn, mỗi tuần chỉ luyện một lần.” Dụ Dao nở một nụ cười khổ.

“Cậu… cậu nói Trâu Trạch lấy đàn ở đây là cho Kế Hân An?” Thi Lâm liên kết những lời này với những chuyện trước đó, đột nhiên nhìn về phía Dụ Dao.

“Đúng vậy, Lâm Lâm, cậu nói xem tớ có điểm nào không bằng Kế Hân An đó? Về học tập, tớ lần nào cũng thi đứng nhất, vậy mà cậu ấy chẳng thèm nhìn lấy một cái, như thể đó là điều hiển nhiên. Còn Kế Hân An chỉ làm đúng một bài toán mà mắt cậu ấy đã sáng rỡ. Tớ luyện dương cầm bảy năm, ai cũng khen tớ, vậy mà cậu ấy chưa bao giờ cố ý nghe tớ đàn. Còn Kế Hân An ngay cả nốt nhạc cũng không biết, chỉ đàn vài nốt đơn còn luôn sai, cậu ấy lại nghe rất say sưa. Cậu ấy chưa từng tặng tớ dù chỉ một món quà nhỏ nhất, nhưng lại vì Kế Hân An mà đến cầu xin chú Lưu, đem cây đàn tốt nhất của chú ấy tặng cho cậu ta. Tại sao lại là cậu ta chứ!” Dụ Dao cố nén nước mắt, không cho nó chảy ra.

“Dao Dao…” Thi Lâm muốn nói gì đó để an ủi bạn, nhưng cuối cùng lại không nói được gì, đành ôm chặt cô ấy vào lòng.

“Được rồi, Lâm Lâm, tớ không sao, nói với cậu xong dễ chịu hơn nhiều rồi.” Dụ Dao gục trên vai Thi Lâm một lúc, nén lại nước mắt rồi đứng dậy: "Tớ chỉ nghĩ nếu cậu ta làm được thì tớ cũng có thể làm được. Sau này bất kể Kế Hân An học gì tớ cũng sẽ học, tớ muốn cho cậu ta thấy tớ, Dụ Dao, không hề kém cậu ta.”

“Ừ, Dao Dao, cậu chắc chắn là giỏi nhất.” Mắt Thi Lâm long lanh nước nhưng vẫn cười nhìn bạn.

Dụ Dao nghe xong: "ừ” một tiếng, cũng gật đầu mạnh mẽ, như đang nói với Thi Lâm và cũng như đang nói với chính mình.

Dụ Dao vào phòng, không thèm nhìn Kế Hân An lấy một cái, chỉ khi đi ngang qua trước mặt Kế Hân An, cô ấy mới ưỡn thẳng lưng, ngẩng cao đầu, kiêu ngạo đi qua.

Kế Hân An bị thái độ của cô ấy làm cho không hiểu ra sao, rõ ràng hôm qua vẫn bình thường, không biết mình đã đắc tội với cô ấy lúc nào.

Và khi mọi người đều lấy đàn của mình ra, Kế Hân An cuối cùng cũng hiểu ra, vấn đề chắc chắn nằm ở đây.

Giữa một đống violin bình thường, đàn của cô và Dụ Dao nổi bật hẳn lên, vừa nhìn đã biết là đàn thủ công, rõ ràng là xuất từ cùng một người thợ. Không nói đến các học sinh khác, ngay cả giáo viên cũng phải nhìn thêm vài lần.

Kế Hân An thầm nghĩ Trâu Trạch này không biết lấy đàn ở đâu ra, hôm qua chắc chắn Dụ Dao nhìn thấy đã nhận ra cho nên mới có chuyện hôm nay. Nhưng chỉ vì chuyện này mà đến đây học đàn có phải hơi trẻ con không?

Bây giờ cô hối hận, nếu biết cây đàn này gây ra phiền phức lớn như vậy thì cô nhất định sẽ không nhận, nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc