Chờ nàng khỏe hơn rồi để nàng qua phủ cũng được. Dù sao nàng vì cứu con mới bị thương nặng như vậy. Giữ nàng ở phủ, theo lễ nghi này nọ, cũng không tiện để nàng nghỉ ngơi.”
Quốc cữu nhìn Triệu Minh Lam một cái, nhẹ nhàng rút tay áo ra, khoác tay sau lưng, đứng dậy bước đi, không ngoảnh đầu lại ra lệnh: “Yên Hồi về phòng, Thôi Tử An lĩnh hai mươi roi, đưa Hoàng thượng hồi cung.” Trước cửa dừng lại một chút, “Tiễn khách.”
Hắn rời đi không chút do dự, lạnh lùng vô cùng, bỏ lại một đám người ngơ ngác.
Có thị vệ tiến vào kéo Thôi Tử An ra ngoài, tiếng kêu thảm thiết của hắn dần biến mất.
Cửu Vi nhìn Trường Tình lặng lẽ đi ra, trong lòng cảm thấy một sự nhẹ nhõm khó hiểu.
Thình lình, Thẩm Yến chắn ngang trước mặt nàng: "Ngươi có đi không?"
"Đi thế nào?" Cửu Vi không hiểu ý nghĩ của hắn – chẳng lẽ định xông ra khỏi phủ Quốc cữu sao?
"Ta chỉ hỏi ngươi có chịu đi cùng ta hay không." Thẩm Yến lại bước thêm một bước tới gần.
Quá gần. Hơi thở phả vào nhau rõ ràng, Cửu Vi vội vàng lùi lại một bước: "Cũng phải đi được đã chứ..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


