Cẩn thận lắng nghe, có người ngoài hành lang nói: “Sao? Người này đến phủ Quốc cữu, giờ ngay cả gặp cũng không cho gặp sao?”
Phù Nam nhún vai: “Không rõ lắm, hình như Tể tướng đại nhân đã xin chỉ dụ của Hoàng thượng để đưa công tử về phủ Chất tử, nhưng bị Quốc cữu bác bỏ, còn cử người canh cửa không cho Tể tướng đại nhân vào.”
Thẩm Yến vậy mà đi xin chỉ dụ? Triệu Minh Lan đồng ý để nàng về phủ Chất tử thì không có gì lạ, điều khiến nàng ngạc nhiên là Thẩm Yến lại tốn công đi xin chỉ dụ như vậy…
Cửu Vi bảo Phù Nam giúp nàng xuống giường, mở cửa ra liền thấy những tên lính canh gác, và Thẩm Yến bị chặn ở hành lang. Hắn khoác chiếc áo choàng màu bạc, viền cổ lót lông cáo đen, tôn lên vẻ thanh tú của gương mặt, làn da trắng như tuyết, dưới áo choàng lộ ra bộ y phục màu nguyệt bạch. Nhìn thấy Cửu Vi, đôi mày hắn nhíu lại rồi giãn ra, ánh mắt dừng trên vết thương ở bụng nàng, lạnh lùng nói: “Ở phủ Quốc cữu vài ngày mà tiều tụy đến mức này? Gầy như bộ xương vậy.”
Quả nhiên vẫn chưa thay đổi, vẫn cái tính đó.
Cửu Vi cong môi cười: “Làm phiền Tể tướng đại nhân lo lắng rồi, gầy một chút cho khỏe mạnh.”
Thẩm Yến khóe môi rũ xuống, bộ dạng như đang chịu đựng một nỗi bức xúc lớn, xoay người bỏ đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)