Cửu Vi nhận lấy chiếc bình sứ xanh, cảm ơn, nhưng thấy hắn vẫn đứng thẳng lưng không chịu rời đi, không khỏi ngạc nhiên: "Tiểu thế tử còn việc gì sao?"
Thôi Tử An "ồ" một tiếng: "Biểu cữu bảo ngươi cùng ta đến thư đường học bài..."
Cửu Vi ngớ người, mặc xong quần áo bước đến trước mặt hắn: "Tại sao?"
Nàng đột ngột lao tới, Thôi Tử An giật mình che mắt lại, đợi nàng chỉnh trang xong mới bỏ tay xuống: "Ta cần một người bạn đọc sách cùng."
"Rồi sao?" Cửu Vi không hiểu.
"Cho nên ta đã xin biểu cữu cho ngươi làm bạn đọc của ta." Thôi Tử An cười đắc ý, vỗ vai nàng: "Ngươi nghĩa khí như vậy, cùng ta chịu phạt. Ta Thôi Tử An là người có ân tất báo, chắc chắn sẽ không bạc đãi ngươi."
Người như ngươi có thể tự chăm sóc bản thân là may lắm rồi! Loại đầu óc này mà còn muốn che chở người khác, Cửu Vi nghĩ bụng: "Không có bạn bè là điều dễ hiểu."
Cửu Vi vô cùng thương cảm, còn hắn vẫn hối thúc nàng mau đi, suốt đường cứ lải nhải không ngừng. Cửu Vi nghĩ thầm, may mà hắn là thế tử, có quốc cữu che chở, nếu không thì sống thế nào được chứ…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

