Hắn lập tức hoảng loạn, buông nàng ra rồi chạy khắp phòng tìm chỗ trốn.
Cửu Vi túm lấy hắn, chỉ vào tủ quần áo. Thôi Tử An lập tức chui vào trong, Cửu Vi đóng cửa tủ lại, hắn vẫn lo lắng nhắc nhở: “Không được bán đứng ta!”
Cửu Vi đóng sầm cửa tủ, vừa ngồi xuống bên bàn thì cửa phòng bị đẩy ra, một người đứng ở cửa, phía sau là tùy tùng.
Quốc cữu đảo mắt nhìn quanh bốn phía, lạnh nhạt hỏi: “Hắn ở đâu?”
Cửu Vi cúi thấp đầu hơn, đưa tay chỉ về phía chiếc cửa sổ đang mở toang: “Vừa nãy hắn đã nhảy ra ngoài qua cửa sổ.”
“Ồ?” Quốc cữu liếc nhìn cửa sổ một cái, sau đó ánh mắt lại rơi vào căn phòng nhỏ hẹp này. Hắn khẽ vẫy tay ra hiệu cho người hầu đi ra sân tiếp tục tìm kiếm. Sau đó, với dáng vẻ thong thả nhưng đầy khó đoán, từng bước chậm rãi bước vào trong phòng. Từ trái qua phải, hắn không nói gì cả, nhưng mỗi bước chân như dẫm thẳng vào tim Cửu Vi.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước giường, quay sang hỏi Cửu Vi: “Mấy ngày nữa huynh trưởng của ngươi sẽ đến kinh đô.”
“À?” Cửu Vi giật mình, trong ký ức của nàng chưa từng tồn tại hình bóng một người anh trai nào cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



