Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô ta tự tin lắm. Nghĩ bụng mình chẳng kém cạnh gì con nhỏ Vân Mạn Hạ kia, Bạch Cửu gia đã chịu cưới nó thì sao lại không thể nhận mình chứ? Hơn nữa, giờ con bé đó đã bỏ trốn rồi cơ mà...
"Chị hai, sao chị lại ở đây?"
Một giọng nói trong trẻo bỗng vang lên từ phía cầu thang. Vân Y Y đứng hình, tim hẫng một nhịp. Cô ta đột ngột ngước lên, mặt biến sắc, suýt chút nữa là hét toáng lên: Tại sao Vân Mạn Hạ lại ở đây được chứ?
Nghe thấy tiếng động, Bạch Hạc Độ nãy giờ vẫn đang giữ vẻ mặt khó đoán sau những lời của Vân Y Y, cũng ngước mắt nhìn lên rồi bỗng khựng lại.
Một cô gái vừa tắm xong, mái tóc dài còn hơi ẩm được búi lỏng tùy ý, gương mặt trắng nõn hơi ửng hồng, đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở. Đôi mắt vốn đã đẹp nay lại càng thêm long lanh, chỉ cần liếc qua thôi cũng đủ làm đối phương xao xuyến. Vốn dĩ cô đã xinh đẹp hơn người, giờ trong dáng vẻ này lại càng khiến người ta không thể rời mắt.
Thế nhưng, thứ đập vào mắt mọi người nhất lại là chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình cô đang mặc trên người. Bạch Hạc Độ chỉ cần liếc qua là nhận ra ngay đồ của mình, đôi mắt sâu thẳm nheo lại đầy nguy hiểm.
Lâm Thâm cùng đám người giúp việc đứng đó mà tim đập chân run. Thôi xong rồi! Cửu gia vốn cực kỳ khó tính, lại còn mắc bệnh sạch sẽ nặng, ghét nhất là ai đụng vào đồ của mình khi chưa được cho phép.
Vị phu nhân mới này đúng là vừa đến đã "tự tìm đường chết" rồi!
Ánh mắt Vân Y Y lóe lên tia toan tính.
Cô ta không khờ như đứa em gái mình, trước khi đến đây cô ta đã kịp dò hỏi đủ thứ tin tức từ chỗ Bạch Thừa Tuyên.
Nhìn chiếc áo choàng tắm trên người Vân Mạn Hạ rồi nhìn sang thái độ của đám người làm, cô ta hiểu ngay vấn đề. Thế là cô ta cố tình hỏi kháy: "Mạn Hạ à, em đang mặc áo của ai vậy?"
Vân Mạn Hạ sững người, nhìn phản ứng của mọi người xung quanh mới bừng tỉnh.
Kiếp trước, vì được Bạch Hạc Độ quá mức chiều chuộng nên trong cái biệt thự Ngự Cảnh Viên này, cô muốn đi đâu thì đi, phòng của anh cũng chẳng phải vùng cấm địa gì với cô cả.
Thế nên lúc nãy khi được người làm dẫn đi, cô chẳng suy nghĩ gì nhiều mà cứ thế bước vào.
Nhưng cô quên béng mất đây là hiện tại chứ không phải kiếp trước.
Cô của lúc này chỉ vừa mới chân ướt chân ráo đến đây, đã thân thiết gì với người đàn ông này đâu.
Mà anh lại là người có tính chiếm hữu lãnh địa cực cao, phòng của anh bình thường ngay cả người làm vào dọn dẹp cũng chỉ có mỗi thím Ngô được phép thôi!
Không gian bỗng im phăng phắc.
Giọng nói của cô ngọt lịm, nghe cứ như đang làm nũng, khiến tim người ta cứ ngứa ngáy không yên.
Ngón tay thon dài đang gõ nhịp trên thành xe lăn của Bạch Hạc Độ bỗng khựng lại. Đôi mắt anh sâu thẳm nhìn cô gái trước mặt, không nói một lời.
Vân Y Y đứng bên cạnh cười thầm trong bụng. Đúng là đồ không biết lượng sức! Bạch Cửu gia là người thế nào chứ, loại bẫy tình rẻ tiền này mà đòi lừa được anh sao?
"Được."
Giọng nói trầm ấm, cuốn hút của người đàn ông vang lên giữa bầu không khí im lặng.
Ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc.
Vân Mạn Hạ thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt cười cong cong: "Cảm ơn chồng!"
Vui thì vui thật, nhưng cảm giác áy náy lại trào dâng trong lòng cô.
Ngay ngày đầu tiên mà anh đã nuông chiều cô như vậy, chứng tỏ đối với anh, cô thực sự là một "ngoại lệ".
Vậy mà kiếp trước anh tốt với cô bao nhiêu, cô lại đi tin mấy lời đồn nhảm, sợ anh như sợ cọp, cuối cùng còn là người làm anh tổn thương sâu sắc nhất.
Bỗng nhiên, cô cảm nhận được ánh mắt ghen tức của Vân Y Y. Ánh mắt Mạn Hạ chợt lạnh đi, cô quay sang: "Chị hai, sao chị lại ở đây?"
Vân Y Y vội vàng thu lại vẻ mặt đố kỵ, cười gượng gạo: "Chị... chị không yên tâm nên ghé qua xem em thế nào thôi..."
"Thế à?" Mạn Hạ nghiêng đầu: "Sao nãy em nghe loáng thoáng chị bảo muốn gả thay em nhỉ?"
Mặt Vân Y Y cứng đờ.
Thấy không khí lạnh lẽo tỏa ra từ người đàn ông trên xe lăn, cô ta vội kéo Mạn Hạ ra một góc, bày ra vẻ chị em tình thâm, hạ thấp giọng lo lắng: "Mạn Hạ, em bị làm sao thế? Chị đã bảo mọi chuyện cứ để chị lo, em còn quay lại đây làm gì? Bạch thiếu vẫn đang đợi em đấy, định bỏ mặc người ta à? Lát nữa mình cùng xin Cửu gia cho em đi. Chị chịu thiệt ở lại đây thay em cũng được. Chị em một nhà, sao chị nỡ để em nhảy vào chỗ chết được?"
Nghe mấy lời này, Mạn Hạ suýt thì bật cười vì khinh bỉ.
Ngày xưa cô đúng là "ngu bền vững" mới tin vào mấy lời dỗ ngọt này. Kết quả là trốn đi chưa được một ngày đã bị người nhà bắt lại, trói gô ném về trước mặt Bạch Hạc Độ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









