Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đây là lần đầu tiên có người nói với anh như vậy.
Lâm Thâm đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ, không khỏi sững sờ.
Cửu gia vậy mà không khó chịu hay tức giận?
Lần trước, cô Lưu kia vừa chạm vào người anh, sắc mặt anh đã âm trầm đến đáng sợ, suýt chút nữa trực tiếp đuổi người ra ngoài.
Trên lầu.
Thím Ngô là quản gia của Ngự Cảnh Viên. Vân Mạn Hạ có thể cảm nhận rõ sự lạnh nhạt của đối phương đối với mình.
Được dẫn đến trước một căn phòng, cô khẽ dừng bước: “Tôi ở phòng này sao?”
Kiếp trước sống ở đây nhiều năm, cô rất quen thuộc với Ngự Cảnh Viên. Cô biết đây chỉ là phòng khách, hơn nữa lại cách phòng của Bạch Hạc Độ khá xa.
Mà hiện tại, dù thế nào, cô cũng đã là nữ chủ nhân trên danh nghĩa của nơi này.
Là quản gia của Ngự Cảnh Viên, thím Ngô nắm rõ mọi việc lớn nhỏ trong nhà, không thể nào không biết phòng này có vấn đề. Vậy mà bà ta vẫn dẫn cô đến đây.
Là cố ý sao?
Ánh mắt Vân Mạn Hạ trầm xuống. Cô ra ngoài tìm người giúp việc, hỏi xem còn phòng nào có thể sử dụng phòng tắm hay không.
“Tắm ạ?” Người giúp việc tên Tiểu Mai thoáng ngập ngừng, rồi nói: “Cô đi theo tôi.”
Không lâu sau, Vân Mạn Hạ được dẫn đến trước cửa một căn phòng khác.
“Ở đây. Cô tự vào đi.”
Căn phòng rất rộng, bài trí tinh xảo và sang trọng, chỉ là tông màu hơi thiên lạnh, mang theo cảm giác trầm tĩnh xa cách.
Ánh mắt Vân Mạn Hạ thoáng chùng xuống. Cô nhận ra đây là phòng của Bạch Hạc Độ.
“Được rồi, chị xuống đi.” Cô không nghĩ nhiều, bước vào trong, tiện miệng dặn một câu: “Làm phiền lấy giúp tôi một bộ quần áo sạch.”
Trong vali của cô không có đồ để thay. Ban đầu cô định bỏ trốn cùng Bạch Thừa Tuyên, đương nhiên không mang theo nhiều hành lý. Nhưng cô biết, Ngự Cảnh Viên luôn chuẩn bị sẵn quần áo cho khách.
Lúc này, dưới lầu.
Vân Y Y vừa bước vào Ngự Cảnh Viên đã không giấu nổi sự kích động trong lòng.
Vô số phụ nữ tránh Bạch Cửu gia như tránh rắn rết, nhưng cô ta thì không!
Bạch Cửu gia là ai cơ chứ? Dù anh có đang bệnh tật, chẳng sống được bao lâu nữa, thì cái danh "vợ Cửu gia" cũng mang lại khối lợi lộc! Tức nhất là mình cũng là tiểu thư nhà họ Vân, sao lại không có cửa gả vào đây?
Mẹ của Vân Mạn Hạ xanh cỏ lâu rồi, giờ mẹ mình mới là chủ cái nhà này, chuyển hôn ước sang cho mình thì có gì mà không được? Cũng may đứa em gái này "đầu óc đơn giản", nghe khích vài câu đã đòi bỏ trốn theo trai.
Cái ghế Cửu phu nhân nhà họ Bạch này, cuối cùng cũng về tay mình thôi!
Nghĩ đến đây, Vân Y Y suýt chút nữa là cười ra mặt.
"Thưa Cửu gia, đây là tiểu thư thứ hai của nhà họ Vân."
Vân Y Y vội ngước lên.
Giây phút nhìn thấy người đàn ông ngồi trên xe lăn, cô nàng bỗng đờ người ra. Tim đập loạn xạ. Đời cô chưa từng gặp người đàn ông nào vừa đẹp trai vừa có khí chất đỉnh cao đến nhường này...
"Chào anh, em là Vân Y Y!" Cô vội đứng dậy, vừa run vừa làm bộ e thẹn.
Nghĩ đến chuyện sắp được làm vợ người ta, ánh mắt cô không giấu nổi vẻ mong chờ.
Nhìn thấu hết mớ biểu cảm của người phụ nữ trước mặt, Bạch Hạc Độ lạnh lùng hỏi, giọng trầm thấp: "Người nhà họ Vân? Đến đây có việc gì?"
"Em đến để tạ lỗi thay cho em gái!" Vân Y Y làm bộ mặt hối lỗi: "Cửu gia, em gái em còn nhỏ người non dạ, nghe mấy lời đồn thổi nên sợ quá, không dám gả cho anh nên đã... bỏ trốn theo người khác rồi..."
Lúc này ở trong phòng, Vân Mạn Hạ tắm xong mà mãi chẳng thấy người giúp việc đưa đồ tới. Cô nhíu mày, đành lấy đại chiếc áo choàng tắm của Bạch Hạc Độ trong tủ khoác lên người.
Dáng anh quá cao lớn nên chiếc áo khoác lên người cô nhìn lọt thỏm, vạt áo quét cả xuống sàn. Cô đành phải túm vải lên, thắt chặt dây lưng, khiến chiếc áo thùng thình dồn lại một đống ở eo.
Vừa bước ra khỏi phòng định tìm người lấy quần áo, cô bỗng khựng lại khi nghe thấy cái giọng "quen quá là quen" dưới lầu vọng lên: "... Em sẵn lòng gả thay cho em gái mình, mong Cửu gia rộng lượng đừng chấp nhặt nhà họ Vân!"
Cái giọng nghe "cao cả" ghê, đúng kiểu chị gái quốc dân sẵn sàng hy sinh vì em. Gương mặt xinh đẹp của Vân Mạn Hạ lập tức đanh lại.
Bên dưới, Vân Y Y nhìn y hệt một đóa "hoa trắng nhỏ" vừa hiền lành vừa kiên cường, cô nàng rướn cổ, mắt đỏ hoe chờ đợi câu trả lời của người đàn ông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








