"Á!"
Tô Dân An ngã lăn ra đất cách ngạch cửa chỉ một bước chân, ôm lấy chân gào thét thảm thiết: "Mẹ! Chân con bị mẹ đánh gãy rồi! Sao mẹ ác thế, á... đau chết con rồi..."
"Mẹ, mẹ..."
Mẹ chồng mắng Tô Dân An, hay cầm que cời lò đánh thì còn dễ hiểu, không sứt da gãy xương gì. Đằng này là cả cái ghế mây, bà quất một phát dứt khoát như thế, vừa nãy cô còn nghe thấy tiếng "rắc".
Chân Tô Dân An... có khi nào gãy thật rồi không?
Thanh sắt rỗng bên dưới ghế mây hình như cũng bị đập cho méo mó biến dạng rồi.
Diêu Giản Thư nuốt nước bọt cái "ực".
Mẹ chồng... thực sự rất thương cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
