Không vội, để sau này tìm người hỏi thăm xem sao.
Cha Lý và hai anh trai cũng nói sẽ giúp bà để ý việc này.
Con không ngủ, mẹ làm sao ngủ được?
Mẹ Lý nhìn bóng lưng con gái, hốc mắt nóng lên: "Hạ Hạ, mẹ biết con rất thích Tô Hữu Phúc, mẹ cũng biết con có năng lực để vun vén cuộc sống, nhưng mà..."
Mẹ Lý khẽ thở dài: "Con sống thế này mẹ xót lắm."
"Đời người không phải cứ sống với ai cũng được. Nếu con thấy mệt mỏi quá thì hãy rút chân ra sớm đi. Các con của con đều lớn cả rồi, chỉ còn thằng tư với con bé Hồng Mai, con cứ dẫn chúng nó về đây, cha mẹ nuôi giúp con."
"... Cái nhà này mãi mãi là đường lui của con, cha mẹ mãi mãi là chỗ dựa lớn nhất của con."
Sống mũi Lý Bán Hạ cay xè, nước mắt chực trào như đê vỡ.
Bà quay lưng về phía mẹ, không dám ngoảnh đầu lại, cố nén giọng nức nở, nặn ra một nụ cười, hỏi: "Bất kể bao nhiêu tuổi ạ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

