Tô Dân An nhíu chặt mày, nhìn Tô Hữu Phúc.
Hắn hỏi lão: "Bố, bố nói mấy lời này để làm gì? Muốn con theo bố à? Chẳng phải bố cũng là ông bố đã ly hôn sao?"
Tô Dân An nhìn chằm chằm lão: "Bố có cho con được 800 tệ tiền sính lễ, ba món chuyển một món kêu, cộng thêm công việc ngồi văn phòng của bố không? Bố mà cho được thì con theo bố ngay bây giờ."
Khóe miệng Tô Hữu Phúc giật giật, nhổ toẹt một bãi vào cậu.
"Tao thấy trong mắt mày giờ chỉ có tiền. Tình cha con bao nhiêu năm nay mày không nhớ một chút nào! Hùa nhau bắt nạt bố ruột, mày không sợ ra đường bị người ta chọc vào cột sống mà chửi à?"
Ánh mắt Tô Dân An không hề lay động, nhưng khóe miệng lại nhếch lên vẻ khinh bỉ: "Con mà không nhớ chút tình cha con đó thì chuyện bố tằng tịu với Hà Đào Hoa con đã rêu rao cho cả thiên hạ biết rồi. Đến lúc đó người bị chọc vào cột sống chửi rủa sẽ là bố đấy, bố có vui không?"
"Đồ khốn nạn!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

