Tô Hữu Phúc nổi trận lôi đình, nhưng cũng chỉ dám lôi đình một chốc lát.
Lão rướn cổ trừng mắt nhìn Lý Bán Hạ: "Tôi không cởi! Bà cầm của tôi bao nhiêu tiền như thế, mấy bộ quần áo này coi như tôi tự bỏ tiền ra mua, tại sao tôi phải cởi? Tôi cứ không cởi đấy."
Tô Hữu Phúc theo bản năng đưa tay lên đỡ, hét lên một tiếng "Á" đau đớn. Bỏ tay xuống nhìn thì thấy cánh tay đã sưng lên một vệt đỏ lừ.
Đau đến mức lão nhảy cẫng lên.
"Lý Bán Hạ, con mụ..."
Lão không dám chửi từ "độc ác", vì anh Cả Lý đang đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm lão, chỉ đợi lão mở mồm chửi bới là lao vào tẩn cho một trận. Lão ngu gì mà dâng cớ cho ông ta!
Lão không những không đánh lại anh Cả Lý, mà ngay cả Lý Bán Hạ lão cũng không đánh lại!
Tô Hữu Phúc càng nghĩ càng tức, nghiến răng ken két.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
