“Đúng vậy! Đổi hết!” Lý Bán Hạ mỉm cười nhẹ nhàng.
Lão Đào nhìn đống tiền mà tim đập chân run.
“Còn số thiếu lại, đợi tôi về xoay vòng vốn xong sẽ quay lại giúp các anh xử lý nốt.”
Cô bé Tiểu Chu cười tít cả mắt không thấy tổ quốc đâu, nắm lấy tay Lão Đào lắc lấy lắc để: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi! Giám đốc Đào ơi, bác không phải lo bị lãnh đạo phê bình trong cuộc họp tới nữa rồi.”
Tuy nhiên, Lão Đào không bị niềm vui bất ngờ này làm mờ mắt.
Ông hít sâu một hơi, nhìn Lý Bán Hạ: “Chị Lý, chị giúp chúng tôi giải quyết được bảy tám phần đã là tốt lắm rồi. Gia đình chị đang lúc cần dùng tiền, chỗ còn lại… cứ để chúng tôi tự nghĩ cách, không dám làm phiền chị nữa.”
Lý Bán Hạ cố gắng khuyên Lão Đào thêm vài câu, muốn thay đổi suy nghĩ của ông.
Ông ấy cứ nghĩ bán trái phiếu cho bà là đang gây rắc rối cho bà, nhưng sự thật là ông ấy đang mang tiền đến dâng tận miệng bà mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)