Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Lý Bán Hạ đang được cô bé Tiểu Chu ôm chặt.
Lý Bán Hạ nhìn bọn họ, mỉm cười: “Vừa nãy các anh cứ luôn mồm thách thức bảo họ gọi tôi đến mà? Sao giờ tôi đến rồi, các anh lại xụ mặt ra thế?”
Gã đàn ông cầm đầu tròn mắt không dám tin, khuôn mặt trong nháy mắt thối hoắc như đưa đám: “Sao có thể thế được?”
Vẻ mặt của những người đi cùng gã cũng gượng gạo vô cùng.
Vừa nãy bọn họ còn cam đoan chắc nịch rằng không thể nào mời được "mụ già oan gia" này đến, kết quả là người ta đã đứng lù lù ở đây từ bao giờ.
“Ông cố ý đúng không? Ông trơ mắt nhìn tôi làm trò cười trước mặt bao nhiêu người thế này hả?” Gã đàn ông trừng mắt nhìn Lão Đào, tức đến nỗi mũi muốn lệch sang một bên.
Lão Đào liếc xéo gã một cái, chẳng thèm tiếp lời.
Lý Bán Hạ mỉm cười gật đầu chào Lão Đào: “Giám đốc Đào, lại gặp nhau rồi.”
Chỉ tiêu vừa được phân xuống, ông đã gọi ngay vào số điện thoại Lý Bán Hạ để lại. Kết quả người nghe máy bảo người nhà chị Lý bị bệnh đang phẫu thuật ở Thượng Hải, trong thời gian ngắn không thể về được.
Phẫu thuật là chuyện tốn kém vô cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

