Lý Bán Hạ nhẹ nhàng liếc xéo anh trai một cái, cụp mắt xuống, dùng dây chun buộc lại tập tiền vừa đếm xong.
Bà buông một câu xanh rờn: “Hắn không quản được.”
“...Được rồi, vậy chúng ta đi tìm bố mẹ và anh Cả bàn bạc một chút. Đằng nào ca phẫu thuật của thằng Ba cũng thành công rồi, bọn nhỏ ở lại đây mãi cũng chẳng để làm gì. Ngày mai cứ để chúng nó đứa nào về nhà nấy, đi học thì đi học, đi làm thì đi làm. Anh em mình thì một người ở lại bệnh viện trông nom thằng Ba, người còn lại thì đi ra ngoài kiếm tiền, thấy thế nào?”
Lý Bán Hạ “ừ” một tiếng, ngước mắt nhìn anh trai: “Em thấy được đấy.”
Lý Quốc Thịnh không nói gì nữa, nhìn Lý Bán Hạ nhét đống tiền vào cái túi vải rách, khóe miệng giật giật.
“Nhiều tiền thế này mà em cứ vứt trong cái túi rách nát ấy, không sợ bị người ta…”
Nói được nửa câu, hắn tự ngậm miệng lại.
Hắn nhíu mày vẻ chê bai, nhưng ngẫm lại: cái túi rách rưới thế này, bố ai mà ngờ được bên trong chứa cả đống tiền mặt?!
Nghĩ thế lại thấy an toàn phết.
Lý Bán Hạ phủi bụi trên quần áo, gọi Lý Quốc Thịnh quay lại phòng bố mẹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
