Lý Quốc Hưng nói đến đó thì dừng lại, không muốn nói thêm điều gở.
Hắn chuyển sang mục đích chính của cuộc gọi: “…Còn một việc nữa, cháu trai tôi là Tô Dân An, trong lúc chờ công an đến bắt giữ nghi phạm, vì ngăn cản nghi phạm bỏ trốn nên đã bị bố của Chu Tiểu Liên dùng xẻng sắt đập vào lưng, để lại ba vết thương rỉ máu. Tôi không muốn suy diễn ác ý về dã tâm của người nhà họ Chu, nhưng hy vọng các đồng chí điều tra rõ ý đồ thực sự của họ. Dù sao ngay trước mặt các đồng chí, họ còn dám hô hoán đào hố chôn sống em trai tôi để phi tang chứng cứ cơ mà.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi đáp: “Thông tin đồng chí Đoàn trưởng Lý cung cấp chúng tôi đã nhận được. Chúng tôi sẽ tiến hành thẩm vấn lại gia đình họ Chu. Nếu sự việc đúng như vậy, chúng tôi sẽ đánh giá lại khung hình phạt đối với họ. Ngoài ra, nếu thuận tiện, mời đồng chí Tô Dân An đến đồn công an một chuyến để cung cấp bằng chứng và lấy lời khai.”
“Được, tôi sẽ bảo cháu nó đến trình diện sớm nhất có thể.”
Cúp điện thoại, Lý Quốc Hưng ngẩng đầu lên thì thấy Tống Viễn Chí đang đứng đợi cách đó không xa.
Hai người nhìn nhau cười.
Tống Viễn Chí đưa mắt ra hiệu cho Lý Quốc Hưng đến khu ghế sofa ở góc sảnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
