Vệ Lam không biết chữ, cũng không biết chữ này mang ý nghĩa gì, chỉ theo bản năng mà tin tưởng rằng, tất cả những việc La Duy làm đều là vì hắn, “Ta nghe theo công tử.” Tuy rằng từ “Ta” này khi nói ra cực mất tự nhiên, nhưng cuối cùng vẫn nói ra khỏi miệng.
La Duy lại viết lên tờ giấy chữ “Vệ”, nói với Vệ Lam: “Vệ Lam, ngươi xem, đây chính là tên của ngươi.” Nghĩ một lát rồi lại viết hai chữ “La Duy”, nói: “Đây là La Duy, là tên của ta. Vệ Lam, chờ thân thể ngươi tốt lên một chút, ta dạy ngươi viết chữ có được không?”
Vệ Lam dụng tâm nhớ kỹ bốn chữ trên giấy, gật đầu với La Duy, nhưng lập tức lại trưng ra thần sắc ảm đạm, nói với La Duy: “Công tử, thân thể của ta không còn dùng được, công tử vẫn muốn giữ ta lại sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

