Vệ Lam từ trong hôn mê tỉnh lại đã là chuyện ba ngày sau đó.
“Công tử, hắn tỉnh rồi.” Thất Tử vẫn trông coi bên cạnh Vệ Lam thấy người hôn mê ba ngày đã mở mắt, lập tức chạy ra ngoài tìm người.
Vệ Lam ngây ngốc nằm, trên người giống như không còn đau đớn, hắn nằm trên một cái giường, gian phòng hình như là của một căn nhà gỗ, đơn sơ, nhưng rất sạch sẽ.
La Duy đi tới bên giường, đưa tay sờ trán Vệ Lam.
Vệ Lam cả kinh, định giãy dụa, nhưng cũng biết thiếu niên này chính là người đã cứu mình, liền nằm bất động.
“Không sốt.” La Duy bỏ tay ra, cười nói với Vệ Lam: “Ta đã sai bọn họ đi làm thức ăn, lát nữa sẽ mang đến cho ngươi ăn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


