Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Mở miệng không?" Người bán hàng hỏi. Dưa hấu thời này chất lượng vẫn còn kém rất xa với chất lượng dưa trong tương lai. Mở dưa hấu giống như mở hộp bí mật vậy. Thường những quả ruột trắng thì sẽ không ngọt một chút nào.
Bởi vậy mua dưa hấu đều sẽ được mở miệng, cắm mũi dao nhọn vào quả dưa hấu, khoét một lỗ hình tam giác, rút một miếng dưa hấu nhỏ ra để xem thử, nếu là đỏ thì mới mua.
Lữ Tú Anh lắc đầu: "Khỏi mở miệng, mang về cũng đem treo xuống dưới giếng."
Mọi người nhìn vào khuôn mặt của ba mẹ con trước, sau đó mới nhìn xuống đồ đạc mà bà mẹ con đang xách trên tay.
Đi đến cổng sân nhỏ của ngôi nhà, xa xa Lâm Tiếu đã nhìn thấy bà ngoại của mình đang đợi ở cổng.
Lâm Tiếu ngay lập tức ném miếng thịt lợn trong tay vào tay của anh trai rồi chạy như bay về phía bà ngoại
"Bà ngoại." Lâm Tiếu nhào vào trong lòng bà, hít lấy mùi hương khiến cô yên tâm, "Cháu nhớ bà nhiều lắm."
Lâm Dược Phi đi sau, anh bước vào mảnh sân nhỏ, sau đó chào người thân đã mất từ lâu của mình, "Cháu chào bà ngoại, chào cậu ạ."
Lữ Thế Vinh bỗng trừng lớn hai mắt, kinh ngạc nhìn Lâm Dược Phi.
Biết bao nhiêu năm rồi Lâm Dược Phi không gọi ông một tiếng cậu.
"Úi chà, hôm nay mặt trời mọc lên từ phía tây rồi đấy à?"
“Cậu, trước kia cháu không hiểu chuyện, cháu xin nhận lỗi với cậu.” Lâm Dược Phi nói với Lữ Thế Vinh.
Tròng mắt Lữ Thế Vinh trợn trừng, suýt chút nữa đã rớt ra khỏi hốc mắt, ông há miệng nửa ngày mới phát ra được tiếng: “Cháu, cháu lại đang có suy nghĩ kỳ quái gì thế?”
Lâm Dược Phi cười: “Thật sự không có đâu ạ.”
Ở đời trước, cho đến tận khi Lâm Dược Phi sống lại, mẹ và bà ngoại anh vẫn còn sống khỏe mạnh.
Mẹ anh đi kiểm tra thì phát hiện ra bà đã bước vào thời kỳ đầu của chứng bệnh Alzheimer, trên người có rất nhiều bệnh vặt nhưng bệnh nặng thì không có, chắc hẳn có thể sống thọ.
Cơ thể của bà ngoại còn tốt hơn, tuổi đã cao nhưng ăn ngon ngủ ngon, có thể tự lo cho cuộc sống sinh hoạt thường ngày, nếu không phải mẹ anh không chịu thì thậm chí bà còn muốn nuôi thêm gà nữa.
Nhưng người cậu Lữ Thế Vinh này thì đã không còn, ông bị ung thư dạ dày, lúc phát hiện ra thì bệnh đã đến giai đoạn cuối.
Lâm Dược Phi nhìn dáng vẻ trẻ tuổi đầy sức sống của cậu mình, anh nghĩ thầm sau này năm nào anh cũng phải dẫn cậu đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.
Dưới sự thúc giục của Lâm Tiếu, Lữ Tú Anh mang dưa hấu ra ngoài rửa sạch sẽ, bỏ vào giỏ tre, sau đó thả giỏ vào trong nước giếng.
Thả giỏ suốt một đêm như thế thì đến khi ăn dưa hấu vào sẽ có cảm giác mát mẻ thấm ruột thấm gan, nhưng lại không bị lạnh đến ghê răng mà chỉ mát lạnh vừa phải.
Sau khi thả dưa hấu xong xuôi, Lâm Tiếu đứng bên cạnh giếng, liên tục cúi đầu nhìn xuống bên dưới. Lâm Dược Phi túm lấy cổ áo cô, kéo về phía sau: “Đứng xa giếng ra một chút.”
Lâm Tiếu người nhỏ, thân thể bé hơn miệng giếng rất nhiều, đứng bên cạnh giếng nhìn xuống quả thực khiến người khác hoảng sợ.
Lý Vân Châu nghe thấy vội vàng gọi: “Tiếu Tiếu, vào trong nhà đi nào.”
Lâm Tiếu bước qua cánh cửa, giẫm lên nền gạch đỏ trong phòng. Nguyên nhân căn bệnh sạch sẽ của Lữ Tú Anh chắc hẳn có một phần từ di truyền, Lý Vân Châu cũng là một người gọn gàng, căn nhà trệt đã được bà cụ thu dọn rất sạch sẽ và sáng sủa.
Lâm Tiếu nhìn xuyên qua cửa sổ thủy tinh, trông thấy được giàn nho trong sân nhỏ, dây nho bò đầy, từng chuỗi chùm nho lủng lẳng, chỉ mỗi tội nho vẫn còn chưa chuyển từ màu xanh sang màu tím.
“Bà ngoại ơi, năm nay bà có phơi nho khô cho cháu nữa không ạ?”
Lý Vân Châu không hề do dự: “Phơi chứ, bà ngoại sẽ phơi cho cháu.”
Lữ Tú Anh mở túi lớn túi nhỏ mình mang theo, lấy đồ đựng bên trong để ra ngoài. Hầu hết số đồ bà mang về đều là những vải vóc có chút khuyết điểm được nội bộ các công nhân trong xưởng dệt mua lại với giá cả phải chăng.
“Mẹ, mẹ lấy số vải này làm vỏ gối, đồ ngủ và đế giày nhé.” Lữ Tú Anh nói.
Lý Vân Châu giũ từng mảnh vải ra, vươn tay vuốt ve: “Vải tốt đến thế này sao có thể làm đế giày chứ, để may quần áo bên ngoài cũng không thành vấn đề.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








