Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hiện tại Lữ Tú Anh vẫn còn trẻ, tính bà lại không chịu ngồi yên, ngày nào cũng chỉ để bà ngồi không ở nhà trái lại làm cho bà buồn bực đến mệt mỏi, đến trường tiểu học làm giáo viên quản lý hồ sơ đúng rất phù hợp.
Lâm Dược Phi dùng tình cảm để chạm vào trái tim người khác và dùng đạo lý để người khác thấu hiểu, vận dụng tài khéo ăn khéo nói mà mình rèn dũa được sau nhiều năm kinh doanh làm ăn để thuyết phục Lữ Tú Anh đổi công việc.
Hốc mắt Lữ Tú Anh đỏ hoe, vội vàng quay lưng đi, núp sau Lâm Tiếu lén lau nước mắt.
"Thật sự đã trưởng thành rồi, bắt đầu biết thương mẹ rồi."
Lữ Tú Anh cảm động khóc một lúc nhưng sau đó lại không mảy may do dự từ chối Lâm Dược Phi.
Đường cao tốc vẫn chưa được xây dựng, xe buýt chỉ có thể đi đường quốc lộ bình thường, một nửa đường đầy ổ gà, người ngồi trên xe xóc nảy đến thất điên bát đảo.
Bên trên xe buýt mùi người, mùi mồ hôi, xăng dầu đủ thứ mùi trộn lẫn vào nhau, mùa đông thì còn đỡ chứ mùa hè thì ôi thôi rõ khổ.
Người ngóng trông được về thăm quê ngoại cả nửa cái mùa hè - Lâm Tiếu sau một chặng xe đường dài, khi đứng ở trạm dừng chân, trong lòng cũng bắt đầu sinh sợ hãi, rúc thẳng vào lồng ngực Lữ Tú Anh.
Đi đến bên cạnh xe buýt, cô còn chưa lên xe, chỉ vừa nghe thấy mùi khí thải từ đuôi xe cô đã choáng váng mặt mày.
Mũi của Lâm Tiếu thính từ bé, trong nhà gói sủi cảo phải nêm nếm nhân bánh đến Lữ Tú Anh còn phải dùng đầu lưỡi nếm vị mặn nhạt, nhưng chỉ cần gọi Lâm Tiếu tới ngửi thử thôi cô liền nhận biết được ngay là muối đã được nêm vào trong đấy đủ hay chưa đủ.
Thần kỳ nhất chính là, người trong nhà sắp bị cảm, Lâm Tiếu có thể đoán được trước.
Lúc mới đầu cả Lâm Dược Phi và Lữ Tú Anh đều không tin, cho là Lâm Tiếu mới tí tuổi đầu đã học thói nói hươu nói vượn. Nhưng sau mấy lần Lâm Tiếu nói trúng phóc, ngày hôm trước chỉ vừa nói, ngày hôm sau đúng thật là cảm lạnh rồi hành sốt, lúc đó hai mẹ con anh mới tin.
Lữ Tú Anh hỏi người sắp bị cảm lạnh trên người sẽ có mùi gì, nhưng Lâm Tiếu cũng không thể hình dung rõ ràng được: "Thì là mùi của sự cảm lạnh thôi, sau khi hết cảm mùi trên người cũng sẽ thay đổi theo luôn."
Bởi vậy, xe buýt giữa cái mùa hè nóng nôi oi ả đối với một người có khứu giác nhạy bén khác thường như Lâm Tiếu mà nói, như đang bị tra tấn gấp mấy lần vậy.
Vừa lên xe cô liền nép vào trong ngực Lữ Tú Anh như một chú mèo bị ốm.
Lữ Tú Anh làm cho Lâm Tiếu một cái khẩu trang, chỉ có một lớp vải xô mỏng tang, dùng tăm chấm lấy một ít dầu cù là thoa dưới lớp khẩu trang sau đó đeo lên trên gương mặt nhỏ nhắn của Lâm Tiếu.
Bà còn mang theo mơ và vỏ quýt để Lâm Tiêu nhai trên đường đi.
Đoạn đường này, Lâm Dược Phi cũng trải qua gian nan cực kì. Trước khi trọng sinh, đoạn đường đi chỉ là nửa tiếng đồng hồ chạy trên đường cao tốc, còn bây giờ ngồi nghiêng ngả trên xe buýt bốn giờ đồng hồ.
Xe buýt cuối cùng cũng dừng lại, những người trên xe tranh nhau chen lấn xô đẩy để lao xuống xe. Có người còn xém chút nữa giẫm phải chân Lâm Tiếu, Lâm Dược nhanh tay lẹ mắt đưa tay chặn người kia lại: "Cẩn thận chút chứ."
Xe buýt đi xa, Lâm Tiếu hít sâu không khí mới mẻ mấy cái, lập tức như được sống lại.
Giống như một con nai trong rừng, cô tung ta tung tăng chạy theo hướng về nhà quê.
Lâm Tiếu nhớ đường rất giỏi. Khi còn bé sức khỏe cô yếu nên Lữ Tú Anh không dám dắt theo cô ngồi xe buýt, lần đầu tiên dắt theo Lâm Tiếu ngồi xe buýt về quê là hồi năm ngoái, tổng cộng cũng chỉ mới về quê được hai lần, vậy mà Lâm Tiếu lại nhớ đường rất đúng.
"Tiếu Tiếu, chúng ta đi mua thịt trước đã con." Lâm Tiếu nghe được giọng nói của Lữ Tú Anh, ngay lập tức đổi hướng, chạy sang một con đường khác, thậm chí cô còn nhớ rõ cả đường để đi đến chợ.
Lữ Tú Anh kêu cắt hai cân thịt rồi mua thêm một trái dưa hấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








