Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 1988: Em Gái Ruột Của Nam Chính Truyện Niên Đại Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

"Ưm ưm ưm ưm." Lâm Khiếu ngọ nguậy giãy dụa khỏi tay anh trai mình, muốn tố cáo 'Mẹ ơi anh trai chưa thay quần áo đã ngồi lên sô pha'.

Lữ Tú Anh mắc bệnh sạch sẽ, cả gia đình về đến nhà đều phải thay đồ ở nhà liền, nếu vẫn còn mặc đồ đi ra ngoài thì cấm tuyệt đối không được ngồi lên ghế hay sô pha. Nếu vẫn còn mặc đồ đi ngoài đường về chưa thay mà dám ngồi lên đấy bà đều sẽ vặn đầu 'răng rắc'.

"Em hiểu chuyện chút đi chứ, mẹ mà biết được là lại phải tháo tất cả bọc ghế sô pha ra đem đi giặt một lượt đấy, mệt lắm."

Lâm Tiếu nhìn anh trai, cảm thấy kinh hãi, rõ ràng là anh trai chưa thay đồ mà đã ngồi lên ghế sô pha vậy mà còn dám đẩy lỗi lầm sang cho cô.

"Á." Miệng của Lâm Tiếu được thả ra, cô muốn hét to nhưng lại vội vàng lấy bàn tay bé nhỏ của mình bụm miệng lại, chính cô cũng đang mặc đồ đi ra đường và ngồi trên sô pha.

Bây giờ cô là tòng phạm với anh trai.

Nhưng cô đâu phải tự nguyện, cô là bị anh trai bức hiếp, liệu có được giảm nhẹ tội đi không?

Lâm Tiếu ngẫm lại dáng vẻ tức giận của mẹ, rụt cổ một cái, không dám tố cáo nữa.

Cô hung hăng trừng mắt nhìn anh trai mình, không tin được anh trai lại dám dùng cách này để uy hiếp cô, quá xấu tính.

Sao anh trai lại không mua chuộc cô bằng một que kem ta, nếu vậy cô có thể suy nghĩ để anh trai mua chuộc mình luôn.

Lâm Dược Phi vươn tay ra, giữ lấy chiếc đầu nhỏ đang ngọ nguậy như một con nhim nhỏ của Lâm Tiếu để cô ngồi yên một lúc.

"Có phải là anh đang không được vui đúng không?" Một lúc sau, Lâm Tiếu cảm nhận được cảm xúc của anh trai.

Anh trai giống như đang rất suy sụp, rất mỏi mệt, giống hệt với tâm trạng của cô khi dày công nghĩ ra được một cách nhảy dây chun mới nhưng lại không nhận được sự khen ngợi từ bạn bè.

Không đúng, anh trai còn nghiêm trọng hơn thế nhiều.

Sau một lúc lâu lặng thinh, Lâm Dược Phi cất lời: "Không có."

Vừa rồi anh có hơi suy sụp, nhưng giờ đã tốt lên nhiều rồi, vì có em gái nhỏ nhắn ngồi bên cạnh liên tục truyền nhiệt cho anh.

Lâm Dược Phi lại càng hiểu hơn vì sao Thẩm Vân lại muốn có con đến như vậy, trẻ nhỏ quả thực có thể khiến mọi người cảm thấy tràn đầy hy vọng.

Lâm Tiếu lại càng thêm chắc chắn, anh trai đúng là đang không được vui.

Một tiếng cạch vang lên, mẹ tắt bếp gas, tiếng xẻng xúc và chảo thiếc va chạm nhau vọng ra, mẹ đang xới cơm, có thể ra khỏi phòng bếp bất cứ lúc nào.

Còn cô và anh trai đang ngồi trên ghế sô pha.

Trái tim Lâm Tiếu đập thình thịch, lập tức bật dậy khỏi ghế sô pha, dùng hết sực lực chạy qua kéo cánh tay anh mình.

"Ối." Cô không cần dùng quá nhiều sức, anh trai đã nương theo sức cô đứng dậy.

Lâm Tiếu thở phào nhẹ nhõm, dùng hai bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ lên tấm bọc sô pha, vuốt phẳng những nếp nhăn trên đó.

Trước khi mẹ ra khỏi nhà bếp thì cô đã kịp phi tang bằng chứng phạm tội.

Cô ngẩng đầu nhìn anh mình, trong mắt tràn ngập do dự, sau đó lại nhìn anh trai thêm lần nữa, cuối cùng hạ quyết tâm.

Lâm Tiếu nhảy chân sáo về phòng ngủ của mình, mở hộp thiếc nhỏ và lấy ra hai xu đang nằm nhẹm trong đó ra.

"Anh, nay em sẽ mời anh một que kem đậu đỏ." Lâm Tiểu ưỡn ngực nhỏ nói.

Đột nhiên, trong lòng bàn tay của Lâm Dược Phi được em gái dúi cho một tờ tiền hai xu, cũng đã rất nhiều năm anh chưa được thấy lại tờ tiền này, mặt trên của tờ tiền giấy màu xanh lá được in sườn mặt của hai cô gái dân tộc thiểu số, lật qua mặt sau là hình ảnh cây cầu lớn Trường Giang của Vũ Hán.

Lâm Tiếu chăm chú nhìn nét mặt của anh trai, chờ đợi sự thay đổi vui mừng từ trong ấy.

Lâm Dược Phi cũng nở nụ cười, trong giây lát tâm trạng của anh cũng trở nên nhẹ nhõm, anh khẽ xoa đầu em gái: "Em không là thiên tài cũng chẳng sao, dù khờ khạo thì cũng không sao hết, anh sẽ nuôi em."

Lâm Tiếu tươi cười nhìn theo bóng lưng thanh thoát của anh mình, mặt đầy mờ mịt.

Sao tự dưng anh lại nói mình khờ khạo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc