Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 1988: Em Gái Ruột Của Nam Chính Truyện Niên Đại Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Lâm Dược Phi an ủi em gái mình, "Tới liền thôi, em ráng chịu, ngồi đỡ xíu nữa là tới liền."

Lâm Tiếu gắng chịu sự ê ẩm dưới mông, cuối cùng cũng đã tới được phòng cảnh sát. Lần này cuối cùng thì anh trai đã tìm được đúng chỗ rồi.

Phòng cảnh sát có lớp đào tạo lái xe, đăng ký tham gia lớp đào tạo và thi đỗ bài kiểm tra là có thể lấy được bằng lái xe.

Bỗng nhiên, Lâm Tiếu nghe thấy tiếng thở hổn hển của anh mình.

Cô quay đầu nhìn theo hướng nhìn của anh trai, tất cả những chữ đang được dán ở trên tường cô đều biết.

Lâm Tiếu đọc lên từng chữ từng chữ một, "Thi bằng lái xe mỗi người 1600 đồng nhân dân tệ."

"Anh trai, bằng lái xe là gì thế?"

Thi bằng lái xe cần có 1600 đồng, giờ đến 160 đồng Lâm Dược Phi cũng chẳng có, nhưng đây vẫn chưa phải là điểm mấu chốt. Mấu chốt ở đây là muốn lái xe taxi thì phải xin vào làm tại công ty dịch vụ taxi, còn lái xe vận chuyển hàng hóa thì cũng phải xin vào làm tại một doanh nghiệp vận chuyển nào đó, mà những công việc này lại có tính cạnh tranh rất cao.

Lâm Dược Phi căn bản là không thể giành được một công việc lý tưởng như vậy.

Khi con đường trở thành tài xế lái taxi đã bất thành, vậy anh có thể làm gì để kiếm được ra tiền đây nữa chứ?

Lâm Dược Phi rơi vào trầm tư.

Lâm Tiếu ngồi trên xe đạp anh trai chở, cây cối hai bên đường lướt qua mỗi lúc càng chậm dần.

Cuối cùng, tốc độ đạp xe của anh trai gần như bằng tốc độ của người đi bộ trên đường.

Lâm Tiếu cau mày, anh trai lại bị cái gì nữa vậy trời?

Khi nãy thì đạp với tốc độ cực nhanh, giờ lại đạp y như rùa bò vậy.

"Anh à, cái mông của em ê ẩm sắp chết mất luôn rồi này." Lâm Tiếu than thở.

Lâm Dược Phi định thần lại và hỏi em gái, "Em có muốn được ngồi ở phía sau không?"

"Còn lâu nha.” Lâm Tiếu trả lời không chút nghĩ ngợi.

Còn nhớ học kỳ trước, cô ngồi phía sau xe đạp anh trai chở và rồi chân phải của cô bị kẹp sâu vào trong bánh xe đạp.

Anh trai đạp một hồi thì phát hiện xe đạp bị đứng im bất động, thế nên anh trai dùng sức đạp mạnh một cái.

Tiếng hét thảm thiết khi ấy của Lâm Tiếu cả khu nhà xưởng đều nghe thấy rõ.

Chân phải của Lâm Khiếu sưng như chân giò lợn, nửa tháng không thể đi học, hơn một tháng mới có thể hoàn toàn bình phục.

Từ đó Lâm Tiếu thề “Cả đời này cũng sẽ không bao giờ ngồi phía sau xe đạp của anh trai nữa.”

"Cuối cùng thì hai đứa cũng về rồi."

Nghe thấy tiếng mở cửa, Lữ Tú Anh cầm nồi và xẻng xúc chạy ra ngoài. Nhìn thấy Lâm Tiếu và Lâm Dược Phi về chung với nhau, bà liền thở phào nhẹ nhõm.

Trên đường tan tầm về nhà, hàng xóm ngồi hóng mát khi chiều thi nhau nói với Lữ Tú Anh, thằng anh mang con em đi ra ngoài rồi.

Trái tim Lữ Tú Anh cũng theo đó mà trở nên thấp thỏm.

Hàng xóm ai cũng đều lo lắng Tiếu Tiếu theo anh trai ra ngoài sẽ xảy ra chuyện, đương nhiên Lữ Tú Anh lại càng lo lắng hơn. Bởi vì lần nào Lâm Tiếu ra ngoài chung với anh trai chẳng lần nào mà còn bé được trở về trong vui vẻ, nhẹ thì cũng bị khóc vì hoảng sợ khói thuốc, men rượu và những âm thanh to tiếng qua lại, nặng thì chân bị kẹt vào trong bánh xe đạp, sưng vù hơn cả một tháng.

Còn may là Lâm Dược Phi ghét em gái quá nhỏ, quá phiền phức nên không thích dắt theo con bé ra ngoài.

Sao hôm nay lại dắt theo em mình đi ra ngoài nhỉ?

"Tiểu Phi à, con dắt theo em đi đâu thế hả?" Lữ Tú Anh hỏi.

"Có đi đâu đâu ạ, chỉ là ra ngoài đạp xe dạo vòng quanh thôi." Hôm nay anh không hoàn thành được một chuyện nào cả, nhưng dù cho hoàn thành cũng phải giấu Lữ Tú Anh.

Hai đứa nhỏ không bị gì về nhà, trái tim thấp thỏm của Lữ Tú Anh cuối cùng cũng được thả lỏng, cầm nồi và xẻng xúc quay trở lại nhà bếp.

Lâm Dược Phi mệt mỏi đặt mông ngồi xuống ghế số pha.

Lâm Tiếu trừng lớn mắt, chỉ vào anh trai quay đầu gọi với vào nhà bếp: "Mẹ ơi …."

Lâm Dược Phi nhanh tay nhanh chân bịt miệng em gái mình lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc