Sắc mặt bọn họ sa sầm, chỉ là một ả tiểu thiếp ngoại tình mà thôi, cho nàng ta một đám tang long trọng đã là quá nể mặt rồi. Ai thèm khóc thương cho nàng ta chứ, đúng là mất mặt chết đi được.
Thấy sắc mặt chủ nhà không tốt, Vương Hổ vội nói: “Hàn Dịch, ngươi mau thu lại thần thông đi, đừng thổi nữa. Ngươi còn muốn nhận tiền thưởng không hả.”
Thôi được, người cho tiền chính là trên hết.
Hàn Dịch bĩu môi thỏa hiệp, làm tang sự hắn vẫn thích nghi thức đại đưa tang hơn, tiếc là chủ nhà không chấp nhận.
(Nghi thức đại đưa tang bao gồm các bước chính: chuẩn bị, tổ chức lễ phát tang, đón đoàn phúng viếng, các nghi lễ tế vong, quay cữu, tế cơm, cuối cùng là đưa linh cữu đi hạ huyệt hoặc hỏa táng. Sau khi hạ táng, gia đình sẽ rước vong về thờ và làm các lễ cúng sau đó.)
Thật ra, cũng không phải là không thể chấp nhận.
Người nhà họ Vương sau khi bình tĩnh lại liền tỏ ra vô cùng rộng lượng nói: “Khúc này hay đấy, nghe xong khiến lòng người cảm động. Sau khi ra khỏi cổng lớn của Vương gia, các ngươi cứ thổi khúc này, Liên Nương chắc chắn cũng sẽ thích.”
Thích cái rắm, hóa ra chỉ cần không phải các ngươi xui xẻo, những người khác liền không sao cả, đúng không?
Mọi người xung quanh chết lặng, trợn mắt há hốc mồm.
…
Đội tang lễ khua chiêng gõ trống khiêng quan tài ra cửa.
Lệ Vạn Hoa tay cầm pháp linh đi trước dẫn đường: “Giờ lành đã điểm, trời đất mở lối, người chết lên đường, người sống tránh đi…”
Miệng ông lẩm bẩm, vừa đi vừa rải tiền giấy.
Người đi đường xung quanh vội vàng né tránh, không phải vì sợ hãi mà là kiêng kỵ.
Nghe nói tiểu thiếp của Vương gia chết rất thảm, tốt nhất nên tránh xa một chút, bọn họ không muốn dính phải những thứ xui xẻo này.
Băng qua những con phố đông đúc, đội tang lễ đi thẳng ra ngoại ô.
Hàn Dịch tỏ ra bình tĩnh, thân là một tạp dịch của nghĩa trang, hắn đã sớm quen với những chuyện này.
Đoàn người chậm rãi lên núi, cuối cùng họ cũng đến được nơi cần đến.
Lúc này trời đã không còn sớm, trong núi lờ mờ nổi lên một lớp sương mỏng.
Lệ Vạn Hoa cau mày, mặt không cảm xúc ra lệnh: “Hạ táng đi.”
“Vâng!”
Mọi người không dám chậm trễ, vội vàng khiêng quan tài vào huyệt mộ, quy củ trong núi họ đều hiểu, sương mù nổi lên chắc chắn không có chuyện gì tốt.
Có người bắt đầu chửi bới: “Mẹ kiếp, nhà giàu đúng là lắm chuyện.” Cứ nhất quyết phải chôn người ở nơi hoang sơn dã lĩnh này.
“Ta nghe nói mộ địa này do Vương đại công tử chọn.”
“Không thể nào, không phải hắn đang bệnh nặng liệt giường sao?”
“Xì!”
Có người cười nhạo: “Bệnh nặng liệt giường cái gì, ta thấy hắn là chột dạ thì có.”
“Sao lại nói vậy?”
Trong mắt mọi người lóe lên vẻ nhiều chuyện.
“Ta nghe nói…” Người nọ ra vẻ bí hiểm, chậm rãi nói: “Ta nghe nói Vương đại công tử và vị này…”
“Câm miệng.”
Sắc mặt Lệ Vạn Hoa lạnh băng, lạnh lùng quát: “Quy củ, các ngươi đều quên hết rồi sao, trở về chép Táng Kinh một trăm lần cho ta.”
“Vâng!”
Người nọ sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, lập tức không dám hó hé tiếng nào.
Những người khác cũng vậy, vội vàng chột dạ cúi đầu, bắt đầu chăm chỉ làm việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)
