Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trời Đãi Kẻ Cần Cù: Bắt Đầu Từ Việc Chôn Xác Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

Huyện An Hòa, thành tây, phố Dung Hoa.

Nơi đây, ngày thường chỉ có quý nhân lão gia lui tới, hôm nay lại đông nghẹt người, dân nghèo ở thành bắc lũ lượt chen chúc kéo về.

“Nhanh lên, nhanh lên, hôm nay Vương lão gia mời khách, ai đến cũng được ăn uống no say, không nhanh chân là không kịp đâu.”

“Cái gì, Vương gia lại muốn làm hỉ sự sao?”

“Cái gì, còn có chuyện tốt như vậy sao, thế thì chúng ta mau đi thôi.”

“...”

Vừa nghe có tiền thưởng, không ít người đều động lòng, những kẻ đang do dự cũng không kìm được nữa, tất cả đều đổ xô đến Vương gia.

***

Đại trạch của Vương gia.

Lúc này, đại trạch của Vương gia đã treo đầy vải trắng, trong linh đường ánh nến chập chờn, khói hương nghi ngút, khách khứa khóc lóc thảm thiết.

Vừa khóc vừa dập đầu thắp hương cho người đã khuất, đau lòng cứ như thể cha ruột mình qua đời vậy.

Chỉ có điều khi họ vừa rời khỏi linh đường đã lập tức vui vẻ ra mặt, vui vẻ nhận tiền thưởng rồi ra phía sau ăn tiệc.

Hàn Dịch: “...”

Hắn tỏ vẻ nhà có tiền thật biết cách chơi.

Hiện tại, hắn đang là một tạp dịch của nghĩa trang, tới đây để trông coi linh cữu.

“Hàn tiểu ca, chúng ta cũng đi ăn tiệc đi, sắp đến giờ lành rồi, ăn no rồi còn lên núi.”

Mắt Hàn Dịch sáng lên, bụng cũng đã thấy đói, hắn cười hì hì nói: “Vậy hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi.”

Nam tử kia cười đáp: “Nếu ngươi thật sự muốn có lộc ăn, chỉ cần thăng lên học đồ là được, sẽ thường xuyên được ra ngoài làm việc.”

Hàn Dịch có chút động lòng, nhưng sau đó kiên định từ chối: “Ta biết mình mấy cân mấy lạng, nào dám thăng lên học đồ, làm vậy chẳng phải là tự rước lấy xấu hổ sao? Vẫn là Vương ca lợi hại, đã sớm qua được kỳ khảo hạch học đồ, ngay cả sư phụ cũng khen không dứt lời.”

Vương ca vui vẻ ra mặt nói: “Sư phụ thật sự khen ta sao?”

Hàn Dịch gật đầu thật mạnh nói: “Đúng vậy!”

Hắn nói dối không hề ngượng ngùng, dù sao cũng không có ai dám đi tìm sư phụ để kiểm chứng.

***

Trong lúc trò chuyện, bọn họ đã đến nơi bày tiệc.

Sau khi ăn uống no say thì giờ lành cũng sắp đến.

Trong linh đường, sư phụ Lệ Vạn Hoa đã bắt đầu làm chuẩn bị, sau khi thắp hương cúng bái, chỉ thấy tay ông cầm pháp linh, miệng tụng kinh văn, tiếp theo liền bắt đầu nhảy nhót như lên đồng.

Sai rồi, là làm pháp sự.

Pháp sự biểu diễn càng hay càng đặc sắc, chủ nhà sẽ càng yên tâm, tiền thưởng cho cũng sẽ càng nhiều.

“Nâng quan, tấu nhạc!”

Theo lệnh của sư phụ.

“Tùng tùng tùng tùng tùng tùng...”

Một hồi chiêng trống vang lên, Hàn Dịch theo sau thổi kèn Xô Na.

Tiếng kèn Xô Na từ miệng hắn thổi ra ai oán thê lương, át cả tiếng chiêng trống ồn ào. Giai điệu bi thương như đang kể lể nỉ non, như đang khóc than sầu thảm, khiến người nghe sầu đứt ruột gan, nỗi bi thương đột nhiên ập tới.

“Hu hu hu...” Có người không nhịn được rơi lệ, trong lòng phảng phất như dâng lên vạn nỗi bi thương.

Người nhà họ Vương cũng hơi đỏ khóe mắt, nhưng mà...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc