Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lư Hạo đỏ mặt. Những lời khen ngợi, ngoài lúc mấy thằng bạn thân trong ký túc xá tung hô nhau ra, cậu đã lâu không được nghe thấy.
Ba mẹ đều coi cậu là gánh nặng. Bà ngoại quan tâm cậu, nhưng lại bất lực trong giao tiếp tinh thần; còn lão Hoàng và Phó hiệu trưởng phụ trách đạo đức, cậu đã gây cho bọn họ quá nhiều phiền phức, đương nhiên chưa từng cho cậu một lời hay.
Cao Tùng Nhiên dở khóc dở cười, vỗ ngực đảm bảo: "Không bảo em bán đứng bọn họ. Yên tâm, những chuyện như Tào Nghị và Phạm Cao Khiêm trốn tự học tối ở trong ký túc xá chơi game, tôi tuyệt đối sẽ không bảo em tiết lộ cho tôi đâu!"
Lần này đến lượt Lư Hạo cạn lời.
Thầy chủ nhiệm biết cả chuyện này!
Nhưng đồng thời, cậu cũng cảm thấy, khoảng cách giữa mình và người thầy chủ nhiệm mới không hề lên mặt này, ngày càng gần hơn.
Rất lâu sau, Lư Hạo lại mở lời: "Thầy ơi, em thật sự không thích đánh nhau. Những người em đánh, đều là tự làm tự chịu."
Hóa ra là có nguyên nhân? Cuối cùng cũng nói đến trọng điểm, còn là Lư Hạo chủ động nói ra, Cao Tùng Nhiên dựng tai lên nghe.
"Đầu năm nay, sau khi xác nhận được vào học trường Tam Trung thành phố Vận Hạ, em liền chuyển đến nhà bà ngoại ở..."
Gần hết kỳ nghỉ hè, Lư Hạo đi đến hiệu thuốc giúp bà ngoại lấy thuốc. Lúc đó còn sớm, cậu liền đi lang thang ở gần đó một lúc, lại bất ngờ bắt gặp hai tên côn đồ nhỏ, đang theo dõi một cô bé.
Trong khu dân cư cũ, ngay cả hàng rào cũng không có, đừng nói đến bảo vệ. Dưới bóng cây trước nhà có không ít ông bà đang ngồi hóng mát trò chuyện, bọn côn đồ nhỏ không dám đến quá gần, chỉ biết cô bé đó ở tòa nhà số 3, nhưng không biết là cụ thể ở lầu nào.
Hai tên côn đồ nhỏ cũng chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, thấy Lư Hạo trạc tuổi bọn chúng, bộ dạng cool ngầu chẳng có việc gì làm, vừa nhìn đã biết không phải là học sinh ngoan, liền coi cậu là "người nhà".
Thấy Lư Hạo chào hỏi những người bán hàng rong quen mặt ở dưới nhà, hai tên này đoán chắc, Lư Hạo cũng là người dân sống ở gần đây.
Một trong hai tên cười đểu cáng kéo cậu lại: "Ê nhóc, thấy mày cũng sống ở đây, con bé kia mày gặp chưa? Ở tòa nào, phòng nào?"
Lư Hạo nhìn từ xa, không nhận ra bóng lưng của cô bé đó, nghi ngờ lắc đầu.
Tên côn đồ nhỏ tiu nghỉu, nhưng vẫn không từ bỏ ý đồ lưu manh: "Ê nhóc, vài hôm nữa anh mày lại đến, nếu mày có thể dò la được con bé đó ở cụ thể ở đâu, nói cho anh em biết, anh em mời mày ăn ngon."
Rồi lại bẻ bẻ ngón tay răng rắc, uy hiếp: "Đừng nói chuyện của bọn anh cho người lớn biết, nếu không... hừ hừ!"
Sau khi hai tên này đi, Lư Hạo lại ngồi dưới gốc cây xem các ông đánh cờ một lúc, rồi về nhà bà ngoại.
Lúc lên lầu, cậu càng nghĩ càng thấy không đúng: Cô bé đó mặc đồng phục của trường tiểu học con em công nhân nhà máy dệt gần đó, đeo cặp sách hình nhân vật hoạt hình, tuổi không quá mười ba.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
