Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không giống như Lư Hạo, mới nhập học một tháng, đã có thể xây dựng được uy tín như vậy trong mắt bạn bè.
Một buổi tự học tối dài một tiếng rưỡi, thời gian giải lao giữa giờ là 15 phút. Chuông hết giờ vang lên, Lư Hạo đến bên cạnh Cao Tùng Nhiên, đi đi lại lại hai vòng, lại bất ngờ trở nên ngại ngùng.
Thời cơ chín muồi! Cao Tùng Nhiên đang định gọi Lư Hạo ra ngoài nói chuyện, đột nhiên phát hiện, tiết tự học tối thứ hai đã bắt đầu rồi, nữ sinh Tần Thiêm ngồi ở giữa lớp lại không có mặt ở chỗ ngồi.
Tần Thiêm là một nữ sinh không có cảm giác tồn tại, thành tích trung bình khá, không hay quậy phá. Điều duy nhất đáng chú ý, là mối quan hệ gia đình tồi tệ của cô bé.
Tên cũ của cô bé "Tần Thiêm Nam"*, sau khi em gái ra đời, ba mẹ Tần gọi em gái là "Tần Nam", chị gái đổi tên thành "Tần Thiêm".
"Trời quang"*, nghe qua thì có vẻ hay, nhưng ý nghĩa đằng sau lại là "Thêm nam".
*Thiêm nam: thêm gỗ liêm, đồng âm với thêm nam (con trai).
Trời quang: 晴天 qíngtiān, đọc gần giống với 秦添 qíntiān: tần thiêm
Giống như nhiều cô gái tên Nghênh Đệ, Chiêu Đệ, tên của bọn họ không có những lời chúc tốt đẹp, chỉ có sự bất mãn của ba mẹ đối với giới tính của bọn họ.
Sau này, trong nhà quả nhiên có thêm một cậu em trai, địa vị của Tần Thiêm và em gái Tần Nam trong gia đình ngày càng thấp.
Thấy thầy Cao nghi ngờ không hiểu nhìn chỗ ngồi trống không của Tần Thiêm, Lưu Nhị Minh, một học sinh nội trú khác ngồi ở hàng sau nói: "Thưa thầy, vừa nãy hết giờ tự học tối, Tần Thiêm ra ngoài nghe điện thoại, hình như là người nhà gọi."
Nghe điện thoại của người nhà gọi, ít nhất chứng tỏ Tần Thiêm không chạy lung tung. Cao Tùng Nhiên tiếp tục kế hoạch ban đầu, đến bên cạnh bàn của Lư Hạo.
"Thầy, thầy Cao..." Cao Tùng Nhiên còn chưa nói gì, Lư Hạo đã tự giác đứng lên, chuẩn bị đi ra ngoài, giống như đã đoán trước được động tác tiếp theo của Cao Tùng Nhiên.
Cao Tùng Nhiên không nói gì, chỉ hấc cằm về phía hành lang, ý nói tiết tự học tối đã bắt đầu, đừng làm phiền các bạn học.
Lư Hạo cố ý rời khỏi lớp từ cửa trước. Trước khi rời đi, ánh mắt cậu đảo một vòng trong lớp, liền không còn ai ồn ào nữa.
Đứng ở hành lang, Cao Tùng Nhiên từ xa nhìn thấy, Tần Thiêm ở đầu kia hành lang vẫn còn đang nghe điện thoại, trong lòng lại yên tâm hơn một chút.
"Cảm giác các bạn học đều rất phục em, giỏi thật đấy." Cao Tùng Nhiên mở lời, vẫn không hề nhắc đến nửa câu chuyện đánh nhau, mà ôm quyền với Lư Hạo, bắt đầu tâng bốc theo kiểu làm ăn, "Về mặt quản lý kỷ luật, thầy phải học hỏi em. Công bằng mà nói, thầy chắc chắn không thể dùng một tiếng hét, là có thể khiến lớp học ồn ào trở nên im lặng được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









