Mọi người nghe xong, ai nấy đều phẫn nộ.
Mặc dù Thư Mạn là đứa bé do bà Vương nhặt về, nhưng cô cũng do bọn họ nhìn thấy lớn lên, đứa trẻ này từ nhỏ đã số khổ, không ngờ chưa thành niên đã bị Thư Đại Vĩ ác độc mang đi bán, nhất thời mọi người đều phẫn nộ.
“Thư Đại Vĩ, ông có còn là người không? Thư Mạn mới bao nhiêu tuổi, ông lại muốn bán nó cho Khương sẹo làm vợ?”
“Đúng vậy, Thư Mạn từ nhỏ đã làm trâu làm ngựa cho nhà ông, chúng tôi đều nhìn thấy cả, không mong ông đối xử với nó như con gái ruột, nhưng ông cũng không thể làm ra chuyện thất đức như vậy chứ?”
“Khốn kiếp, tôi nhịn không được nữa rồi, ông dám động vào Thư Mạn thử xem, tôi cho ông xuống gặp Diêm Vương!” Trương Trường Hải - con trai thím Trương siết chặt nắm đấm, bước tới đứng cạnh mẹ.
“Đúng đấy, đồ hèn nhát, ông dám bán Thư Mạn, người dân thôn Tam Nguyên chúng tôi, mỗi người một ngụm nước bọt cũng đủ dìm chết đồ hẹn hà nhà ông!” Bàng Mỹ Lan - người phụ nữ nổi tiếng đanh đá trong thôn cũng tham gia lên án.
Thư Mạn đưa mắt nhìn những người bà con lối xóm trong thôn. Tuy ngày thường bọn họ hay vì dăm ba chuyện vụn vặt mà cãi vã, so đo, nhưng đó chẳng qua cũng chỉ vì cuộc sống mưu sinh quá đỗi cơ cực khó khăn mà ra.
Thực chất tận sâu bên trong, ai nấy đều mang một trái tim lương thiện màu đỏ tươi, đều là những con người chất phác, tốt bụng.
Trước sự che chở, bảo vệ hết mình của mọi người, trong lòng cô dâng lên niềm cảm kích vô hạn. Cô tự nhủ lòng, nhất định sẽ có một ngày bản thân báo đáp trọn vẹn ân tình này của bọn họ.
Lý Gia Anh trông thấy cả đám đông đang bừng bừng phẫn nộ thì đáy lòng bắt đầu hoảng loạn, thấp thỏm không yên.
Bà ta thầm nghiến răng chửi rủa trong bụng: "Cái đồ tiện nhân này, dám mở mồm ăn nói hàm hồ bôi tro trát trấu vào mặt bọn tao! Mày cứ liệu hồn đấy, đợi chốc nữa đám người này giải tán hết, tao sẽ cho mày biết tay!"
Thế nhưng, dù trong bụng có đang chửi rủa nguyền rủa thậm tệ đến đâu, thì trước mắt bà ta vẫn phải vội vàng tìm đủ mọi cách để lấp liếm, lừa gạt cho êm xuôi chuyện này đã.
Bà ta xoa cánh tay bị Thư Đại Vĩ làm cho bị thương, vẻ mặt tủi thân nói: “Thím Trương, mọi người hiểu nhầm rồi, sao chúng tôi có thể bán Thư Mạn đi được chứ? Năm nay Thư Mạn đã 16 tuổi rồi, chúng tôi thấy con bé ở nhà chịu nhiều khổ cực, nên muốn tìm cho con bé một mối hôn sự tốt mà thôi.”
Thư Đại Vĩ vội vàng phụ họa nói: “Đúng, đúng, đúng, không sai, nói chuyện cưới xin, chỉ là nói chuyện cưới xin mà thôi!”
“Hừ, đừng có mà lừa chúng tôi, nếu là nói chuyện cưới xin, vậy thì phải để cho Thư Mạn đồng ý mới được chứ? Con bé không đồng ý, ai có thể ép con bé gả đi.” Thím Trương không tin bọn họ lại tốt bụng như vậy.
“Đúng đấy, Khương Sẹo kia thật sự không thể gả, cháu gái tôi gả ngay nhà bên cạnh nhà hắn, ngày nào cũng nghe thấy hắn đánh vợ, tháng trước uống say, hắn vậy mà lại đánh chết vợ, mọi người nói xem, đây chẳng phải là đẩy Thư Mạn vào hố lửa hay sao?” Trong đám người có một người phụ nữ lên tiếng.
Lý Gia Anh nghe xong, liền không đồng ý, bực tức nói: “Lời cháu gái bà nói là thật à? Khương sẹo người ta là hộ gia đình có vạn đồng ở thôn Tam Hà, Thư Mạn gả qua đó sẽ được ăn sung mặc sướng, có gì không tốt chứ?”
“Hừ hừ, bà nói hay thế, sao bà không gả con gái rượu của bà qua đó đi?” Có người mỉa mai nói.
Thư Đan Đan không ngờ có người lại lôi mình vào, cô ta vội vàng trốn sau lưng cha mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

