Máy may và xe đạp cổ điển, hì hì, bà ta biết cách sử dụng, từng vá quần cho bạn học, đối phương còn khen bà ta rất giỏi.
Bà Vương nghe thấy Lý Gia Anh muốn gả Thư Mạn cho Khương sẹo, tức giận đến mức suýt ngất xỉu, lớn tiếng khóc: "Tạo nghiệp à, đây không phải là cô đang đẩy Mạn Mạn vào hố lửa hay sao? Khương sẹo đó nghiện rượu, tháng trước vừa mới đánh chết vợ, cô lại muốn gả Mạn Mạn của tôi cho hắn. Không được, tôi kiên quyết không đồng ý."
Thư Mạn cũng không nghe nổi nữa, kéo tay bà Vương đi ra ngoài.
Lý Gia Anh hoảng hốt, đuổi theo, hét lớn: "Đứng lại đó cho tôi!".
Thư Mạn chậm rãi xoay người lại, trả lời kiên định: “Cháu không gả, nếu thím cảm thấy mối hôn sự này tốt, vậy thím gả con gái ruột của mình qua đi.”
Thư Đan Đan không ngờ Thư Mạn lại đẩy mình ra, cô ta bực tức nói: “Hừ, tôi không thèm gả cho lão già thối tha đó. Thư Mạn, tốt nhất chị nên ngoan ngoãn nghe lời gả đi, nếu không chị sẽ còn thê thảm hơn đấy.”
Thư Mạn nhìn chằm chằm vào mắt cô ta, trên người tỏa ra khí thế đáng sợ, nếu ánh mắt có thể giết người, có lẽ Thư Đan Đan đã chết mấy trăm lần rồi.
Thư Đan Đan sợ hãi lùi về sau mấy bước, lắp bắp nói: “Chị… chị muốn làm gì?”
“Chị không muốn làm gì cả! Đừng ép chị, chị sẽ giết mày.” Thư Mạn cười nhạt nói.
Thư Đan Đan sợ hãi khóc òa lên: “Cha, mẹ, mọi người nghe này, nó muốn giết con.”
Thư Đại Vĩ cũng nổi giận, ông ta cầm lấy cây gậy gỗ bên cạnh lên định đánh Thư Mạn.
Thư Mạn kiếp này sẽ không ngốc như kiếp trước, cô không đứng im cho ông ta đánh, mà nhanh nhẹn né sang một bên.
Thư Đại Vĩ không ngờ Thư Mạn lại né được, ông ta tức giận mắng: “Mày là cái đồ con gái mất nết, nếu hôm nay tao không đánh chết mày, tao không mang họ Thư nữa!”
Nói xong, ông ta hung hăng lao lên, tiếp tục hùng hổ đuổi đánh.
Thư Mạn vừa co giò chạy vừa cất giọng hét lớn:
"Giết người rồi! Giết người rồi! Cứu mạng với, có ai không, cứu cháu với!"
Thư Mạn không kêu thì thôi, cô vừa cất tiếng gào thét, Thư Đại Vĩ lại càng giận sôi máu. Ông ta như hóa điên hóa dại, vung gậy rượt đuổi cô chạy vòng quanh khắp sân.
Thư Mạn liếc mắt căn chuẩn hướng ông ta đang hùng hổ lao tới, nhanh như cắt lách người núp ngay ra sau lưng Thư Đan Đan và Lý Gia Anh. Hai mẹ con bọn họ chẳng kịp né tránh, thế là hứng trọn mấy gậy giáng xuống đau điếng của Thư Đại Vĩ.
Thư Đại Vĩ đang hăng máu giơ gậy định quất xuống người Thư Mạn, chẳng ngờ giữa đường thím Trương lại nhảy ra chắn ngang. May mà ông ta kịp ghìm tay lại, bằng không thì ngay cả thím ấy cũng bị trúng đòn oan.
Thím Trương vốn có tận 3 người con trai, người nào người nấy đều là lao động trụ cột, thân hình cao to lực lưỡng. Thư Đại Vĩ dù có tính khí ngang ngược muốn gây sự đến đâu cũng tuyệt đối không dám đụng tới nhà họ Trương.
Thư Đại Vĩ nắm chặt cây gậy trong tay, mặt mày hầm hầm tức tối:
"Thím Trương, đây là chuyện nội bộ trong nhà tôi, thím tránh ra chỗ khác cho tôi!"
Được thím Trương dang tay bảo bọc, đáy lòng Thư Mạn vững tâm hơn rất nhiều. Trông thấy bên ngoài cổng đã tụ tập đông nghịt người dân trong thôn, cô liền lấy hết bình sinh, gào khóc nức nở van xin:
"Chú Đại Vĩ ơi, nếu chú chê cháu ăn tốn cơm tốn gạo, thì sau này ngày nào cháu cũng chỉ húp nước cơm qua bữa thôi có được không chú? Cháu lạy chú, xin chú đừng đem bán cháu cho Khương sẹo làm vợ mà! Tháng trước ông ta vừa mới đánh chết vợ xong, cháu còn nhỏ dại lắm, cháu chưa muốn chết đâu chú ơi! 2000 đồng tiền bán cháu đó, sau này cháu cắn răng làm trâu làm ngựa cày cuốc trả lại đầy đủ cho chú, chú tha cho cháu có được không chú?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

