“Mạn Mạn, cháu nói cho bà nghe, có phải cháu thường xuyên bị đói nên phải tự mình lên núi kiếm thức ăn không?” Bà Vương xót xa hỏi.
Thư Mạn nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt bà Vương, cô gật đầu, đáp: “Bà ơi, bao nhiêu năm nay, cháu làm trâu làm ngựa ở trong nhà này, nhưng thím Anh và mọi người vẫn không chấp nhận cháu, nếu không phải cháu lén lút tìm được một chỗ trên núi để nấu nướng thì chắc cháu đã chết đói rồi. Nếu không có sức thì làm sao cháu làm việc được?”
Bà Vương nghe mà chua xót trong lòng, bà ôm chầm lấy Thư Mạn lặng lẽ rơi nước mắt: “Khổ cho cháu rồi, hay là cháu dọn ra ngoài ở với bà đi, bà đi nhặt rác cũng nuôi nổi cháu.”
Thư Mạn không ngờ bà Vương lại chủ động đề nghị dọn ra ngoài ở riêng, trong lòng cô mừng rỡ, hỏi: “Bà, bà nói thật à?”
Bà Vương gắng gượng gật đầu: “Bao nhiêu năm nay, bọn họ đối xử với bà thế nào, bà đều nhìn thấy cả. Nuôi con để phòng khi già yếu, có lẽ bà không có cái số hưởng phúc từ con cháu. Thà dọn ra ngoài ở cho thanh thản, còn hơn sống trong cái nhà này chịu đựng khổ sở. Nhà chúng ta có 2 gian nhà tranh ở phía tây của thôn, mặc dù không bằng được nhà ngói chúng ta đang ở hiện tại, nhưng dọn dẹp lại cũng có thể ở được.”
Thư Mạn vui mừng gật đầu: “Vâng, chúng ta dọn đi.”
“Ăn nhanh đi cháu, kẻo đói.” Bà Vương xót xa vuốt ve khuôn mặt Thư Mạn.
“Bà, chúng ta cùng ăn.” Thư Mạn gắp một miếng thịt kho tàu đưa lên miệng bà Vương.
Bà Vương đã nghĩ thông suốt, bà gật đầu, vui vẻ ăn miếng thịt.
Miếng thịt ba chỉ được hầm nhừ tan ra trong miệng, bà như bị mỹ vị chinh phục: “Mạn Mạn, tay nghề của cháu đúng là tuyệt vời, ngon quá!”
Thấy bà ăn ngon lành, Thư Mạn ầm thầm thề, sau khi ra ở riêng, cô nhất định sẽ nấu cho bà ăn nhiều món ngon hơn nữa.
“Bà, bà thử chén canh gà này xem.” Thư Mạn cười híp mắt, đưa chén canh đến bên miệng bà.
Bà Vương cũng không từ chối, cháu gái đối xử tốt với mình, bà vui còn không hết.
Uống một ngụm nhỏ, nước canh gà thơm ngon tràn vào khoang miệng, vị giác lập tức được kích hoạt, bà lại một lần nữa ngạc nhiên thốt lên: “Ngon quá, Mạn Mạn, canh gà bổ lắm đấy, cháu mới ốm dậy, ăn nhiều một chút.”
Trong lòng Thư Mạn vô cùng cảm động, có đồ ăn ngon, lúc nào bà cũng nghĩ đến cô trước.
“Bà, cháu ăn rồi, phần này để dành cho bà đấy, bà ăn hết canh đi, thịt còn dư thì để dành ngày mai ăn.” Thư Mạn nói.
Bà Vương nào nỡ ăn một mình, rốt cuộc hai bà cháu chia nhau ăn sạch sành sanh cả hai bát đồ ăn thơm phức.
Ăn uống no nê thỏa thuê, hai bà cháu nằm trên giường rủ rỉ tâm tình mãi cho tới tận nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, Thư Mạn ngủ một mạch cho tới tận khi mặt trời lên cao quá ngọn tre mới thức dậy. Cô vừa chậm rãi mặc quần áo vừa thầm nghĩ: Hôm nay Lý Gia Anh lại hào phóng đến thế cơ à? Mụ ta vậy mà chẳng thèm gọi giật mình dậy làm lụng việc nhà, đúng là mặt trời mọc đằng tây, chuyện lạ ngàn năm có một.
Đã chẳng có ai réo gọi bắt làm việc, Thư Mạn cũng chẳng buồn bước chân ra khỏi cửa làm chi. Cô thong thả đi vào gian bếp, mở nắp nồi ra ngó nghiêng thì thấy bên trong trống trơn, chẳng có lấy một hột cơm thừa nào để lót dạ.
Không thèm chừa phần cơm sáng cho mình luôn đấy à? Chẳng lẽ mình lại không biết tự thân nấu nướng hay sao?
Thư Mạn liền rửa sạch chiếc nồi gang, bắc lên bếp nấu một nồi cháo trắng hoa búp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
