Chính là cái đèn dầu hỏa này đây, hồi nhỏ những bận bị cúp điện, cô toàn phải nương theo ánh sáng leo lét của nó để cắm cúi làm bài tập về nhà. Thư Mạn gật đầu, cầm lấy bộ quần áo sạch sẽ, xách theo một thùng nước rồi đi về phía gian nhà tắm.
Vừa bước vào bên trong và cài chặt then cửa lại, Thư Mạn liền lóe người biến mất vào trong không gian, thoải mái tắm táp gột rửa một trận trong hồ suối linh.
Dù sao thì thời gian bên trong không gian này cũng đứng yên bất động, cô có muốn ngâm mình bao lâu đi chăng nữa cũng chẳng thành vấn đề.
Cứ thế thong thả ngâm chừng nửa tiếng đồng hồ, Thư Mạn cảm nhận rõ rệt cơ thể mình đang không ngừng tống khứ hết độc tố ra ngoài, bằng chứng là làn nước trong hồ lại một lần nữa chuyển sang màu đen ngòm.
Tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, cả người cô nhẹ bẫng, khoan khoái hơn bội phần, nước da cũng sáng bật lên vài tông thấy rõ, thậm chí đến cả khuôn ngực vốn dĩ phẳng lì trước kia dường như cũng đang dần đẫy đà, nảy nở hơn.
Cô vô cùng hài lòng mặc lại quần áo tử tế, quay trở lại căn nhà gỗ nhỏ hâm nóng lại nồi thịt kho tàu và ninh lại nồi canh gà. Cô hào sảng húp trọn một bát canh gà béo ngậy thật to, lúc này mới thấy mỹ mãn rời khỏi không gian.
Trở lại gian nhà tắm, Thư Mạn nhìn xuống sàn đất vẫn còn khô rang khô rốc, sợ người trong nhà sinh nghi tại sao đi tắm mà chẳng tốn lấy một giọt nước, thế là cô liền dứt khoát dùng luôn thùng nước vừa xách vào để giặt giũ đống quần áo bẩn cho thật sạch sẽ rồi mới mở cửa bước ra ngoài.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đêm đã khuya, trong thôn không có hoạt động giải trí gì, mọi người đều đi ngủ sớm.
Thư Mạn nằm trên giường, nghe thấy người trong nhà chính đóng cửa, đi ngủ, cô chờ khoảng nửa tiếng, xác định mọi người đã ngủ say, lúc này cô mới len lén bò dậy.
Bà Vương tuổi đã cao, giấc ngủ không được nhiều, lúc này bà vẫn chưa ngủ, thấy Thư Mạn bò dậy, liền hỏi: “Mạn Mạn, cháu muốn đi đâu vậy? Có phải đói bụng rồi không?”
Thư Mạn cười gật đầu: “Bà nội, bà ở đây chờ cháu, cháu đi lấy đồ ăn ngon cho bà.”
Thư Mạn rón rén đi ra ngoài, không bao lâu sau, cô liền bưng hai chén đồ ăn trở về.
Lúc này, bà Vương đã thắp đèn dầu hỏa, nhìn thấy Thư Mạn bưng hai chén đồ ăn trở về, trên mặt bà tràn đầy sự nghi ngờ: “Thư Mạn, cháu đang cầm cái gì vậy?”
Trong lòng bà Vương thấp thỏm bất an, đây đều là những thứ tốt, nhà ai lại nỡ ăn ngon như thế? Thư Mạn tay trắng, lấy đâu ra tiền mua những thứ này, chẳng lẽ đứa nhỏ này …
Bà không dám nghĩ tiếp nữa, chỉ sợ bản thân đoán đúng.
Thư Mạn thấy bà Vương lo lắng như vậy, bèn nói dối một câu: “Bà nội, hôm nay cháu lên núi, vận may cực kỳ tốt, cháu đã bắt được một con gà rừng, chén canh này là cháu lén lút hầm chín trên núi rồi mang về, cháu sợ bên nhà chính phát hiện, nên mới giấu đi.”
“Thịt này là do cháu dùng tiền riêng của mình mua, cố tình làm xong rồi mang về cho bà đấy.”
Bà Vương nghe xong, cõi lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. Thế nhưng vừa nhớ đến chuyện xảy ra trong bữa cơm tối ban nãy, sắc mặt bà lại bất giác chùng xuống, trở nên ảm đạm khôn nguôi.
Thằng con trai ruột với đứa con dâu thì cắm đầu ăn hết sạch sành sanh từng miếng thịt, chẳng thèm chừa lại cho bà dù chỉ một miếng vụn dính răng.
Còn đứa cháu gái ruột thịt thì coi miếng trứng chiên quý giá hơn cả tính mạng, lúc nào cũng nơm nớp sợ bà đưa đũa giành giật mất. Đúng là ở đời không đem ra so sánh thì làm sao thấu hết nỗi cay đắng xót xa trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
