Cô bỗng nhiên nhớ đến chiếc vòng tay bạc mà Thư Đan Đan đưa cho mình ở kiếp trước, liền vội vàng lấy ra. Chiếc vòng tay này quả thật được chạm khắc vô cùng tinh xảo, nếu đem bán đi chắc chắn sẽ được một khoản tiền không nhỏ.
Nhưng đây là kỷ vật bà ngoại để lại cho mẹ, cô tuyệt đối không thể bán. Cô còn phải dựa vào vật này để nhận lại mẹ ruột của mình.
Hiện tại, vòng tay của bà ngoại đang nằm chắc trong tay cô, vậy còn chiếc vòng mà Thư Đan Đan định dùng để nhận người thân vào năm sau thì sao? Chẳng lẽ vẫn còn một chiếc y hệt nữa?
Thôi kệ đi, dù sao bây giờ chiếc vòng này đã thuộc về cô rồi, cho dù Ngọc Hoàng Đại Đế có đích thân đến đòi thì cô cũng đừng hòng giao ra.
Cô khẽ vuốt ve bề mặt chiếc vòng bạc, bỗng nhiên trước mắt tối sầm lại. Ngay sau đó, cô kinh ngạc phát hiện bản thân đang ngồi trong một không gian ấm áp dễ chịu lạ thường.
Phía trước là một hồ nước trong vắt nhìn thấy tận đáy, cạnh hồ có một căn nhà gỗ nhỏ nhắn, tinh xảo.
"Trời đất ơi, đây là nơi nào thế này?" Thư Mạn ngạc nhiên thốt lên.
Cô nhắm mắt lại lắc đầu, trong đầu thầm nghĩ đến gốc cây nơi mình vừa ngồi. Đến khi mở mắt ra, cô thấy mình vẫn đang ngồi yên dưới gốc cây quen thuộc.
"Làm mình sợ chết khiếp, đúng là hoa mắt thật rồi." Thư Mạn bật cười tự giễu.
Cô vô thức đưa tay sờ lên chiếc vòng trên cổ tay, chỉ trong chớp mắt, bóng dáng cô lại lập tức biến mất và xuất hiện bên trong không gian kỳ lạ kia.
“Chẳng lẽ bên trong chiếc vòng này còn có không gian riêng?” Thư Mạn đứng dậy, đi về phía hồ nước, trong hồ nước phản chiếu hình ảnh một cô gái tóc tai khô xơ, sắc mặt trắng bệch.
Đây chẳng phải chính là bản thân mình lúc 16 tuổi sao?
Cô đưa tay sờ lên mặt, nốt ruồi đỏ son bên khóe miệng vẫn còn nguyên ở đó, tất cả như muốn khẳng định với cô rằng mọi thứ trước mắt đều là sự thật rành rành.
Kiếp trước, vì nghe lời xúi giục của Lý Gia Anh nên cô đã đi tẩy nốt ruồi này đi. Hậu quả là khi anh trai tìm đến thôn, dẫu hai người đứng đối diện nhau nhưng anh ấy cũng chẳng thể nhận ra cô ngay được.
Thư Đan Đan vốn dĩ không có nốt ruồi, nhưng cô ta lại trơ trẽn bịa ra chuyện bản thân đã tẩy nốt ruồi hòng che giấu thân phận. Về sau, khi người nhà họ Bạch muốn làm xét nghiệm ADN, cô ta liền lén cắt tóc của Thư Mạn đem đi giả mạo, cuối cùng thuận lợi cướp mất thân phận thiên kim tiểu thư nhà họ Bạch của cô.
Thế nhưng tất cả những điều đó đều đã là chuyện của kiếp trước. Giờ phút này, cô vô cùng tò mò muốn biết bên trong không gian này còn chứa đựng những gì, bèn rời khỏi mép hồ nước, rảo bước tiến về phía căn nhà gỗ.
Bước vào bên trong, cô nhận ra đây là một căn nhà ba phòng ngủ, một phòng khách.
Phòng khách bày biện đủ cả ghế sofa, quạt điện, ti vi cùng nhiều món đồ nội thất tiện nghi khác, đẹp đẽ và khang trang chẳng khác nào những căn nhà của giới nhà giàu trên thành phố mà cô từng thấy qua màn ảnh nhỏ ở kiếp trước.
Cô đẩy cánh cửa đầu tiên ra, bên trong là một gian phòng ngủ. Cô dạo quanh một vòng, thấy đó chỉ là phòng ngủ bình thường không có gì quá đặc biệt, bèn tiếp tục đẩy cánh cửa thứ hai.
Khi cánh cửa từ từ hé mở, cô ngỡ ngàng như vừa bước chân vào một thế giới hoàn toàn mới. Bên trong thực chất là một nhà kho khổng lồ, trên các dãy kệ chất đầy ắp gạo, bột mì và đủ loại gia vị phong phú.
Cô đi một vòng quan sát, nhận ra đây tuyệt đối không phải là một căn phòng bình thường, bởi vì diện tích bên trong thực sự quá đỗi rộng lớn, nếu gọi đây là một kho lương thực quy mô lớn thì cũng chẳng hề ngoa chút nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



