Thời đại này, mọi người đều đi loại dép cao su này, hơn nữa còn có rất nhiều màu sắc khác nhau, nếu bị đứt, thì dùng lửa hơ nóng lưỡi liềm, hơ nóng chỗ bị đứt, sau đó dán hai đầu cao su bị đứt lại với nhau, dán đến khi nào không dán được nữa, thì cắt một miếng nhựa nối chỗ bị đứt lại.
Thư Mạn vui vẻ xỏ dép vào, cười nói: "Vẫn là bà nội tốt với cháu nhất, sau này cháu nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền, để bà được sống một cuộc sống sung túc."
“Thôi nào, đừng làm bà vui nữa, bà không cầu giàu sang, chỉ cần cháu khỏe mạnh là bà mừng rồi.” Bà Vương cười nói.
Thư Mạn không nói gì thêm. Cô mới vừa sống lại, tuy rằng có sẵn ký ức của kiếp trước, nhưng với năng lực hiện tại của bản thân, cô cũng chẳng dám chắc chắn mình có thể kiếm được thật nhiều tiền hay không.
Hiện giờ cô đã biết rõ thân thế thực sự của mình, trên lý thuyết chỉ cần cô nhận lại người thân ở nhà họ Bạch tại Vân Thành, thì bà nội muốn sống một đời giàu sang phú quý ra sao cũng đều có thể.
Thế nhưng lúc này vẫn chưa phải là thời cơ thích hợp. Nếu cô nhớ không lầm thì nhà họ Bạch hiện đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng.
Nhà họ Bạch kinh doanh lớn nên kẻ thù cũng không ít. Năm 1992, cha mẹ ruột của cô đang phải dẫn theo anh trai chạy trốn sự truy sát của kẻ thù. Nếu bây giờ cô hấp tấp đi tìm bọn họ, chẳng những có khả năng không tìm thấy mà còn rất dễ bị kẻ thù nhắm tới, trở thành gánh nặng vướng chân cho cha mẹ. Tuyệt đối không được, cô không thể mạo hiểm như vậy.
Kiếp trước, sau khi hay tin Thư Đan Đan trở thành thiên kim tiểu thư của nhà họ Bạch, cô đã nghe ngóng khắp nơi, vô tình được nghe người ta kể về những biến cố trong quá khứ của nhà họ Bạch, nhờ thế mới biết được những chuyện này.
Dẫu vậy cô cũng không hề lo lắng sốt ruột, bởi vì khoảng thời gian loạn lạc nguy hiểm này sẽ không kéo dài quá lâu, cùng lắm là một năm. Đến năm 1993, khi anh trai tìm đến thôn Tam Nguyên thì mọi chuyện sóng gió đều đã lắng xuống, khi đó cô hoàn toàn có thể đường đường chính chính nhận lại người thân.
Thêm một điều quan trọng nữa, nếu cô bỏ đi ngay lúc này, bà nội nhất định sẽ không nỡ dứt áo rời khỏi đám người Thư Đan Đan, dù sao đó mới là máu mủ ruột rà thực sự của bà.
Cô nhất định phải ở lại đây, tìm cách giúp bà nội nhìn thấu bộ mặt thật của gia đình vô ơn bạc nghĩa đó, để rồi bà sẽ cam tâm tình nguyện đi theo cô.
Hơn nữa nếu bây giờ cô rời đi, chẳng phải là để cho cả nhà Thư Đan Đan được hưởng món hời quá lớn hay sao?
Mối hận mạo danh cướp thân phận, mối thù giết mạng kiếp trước, cô nhất định phải bắt bọn họ trả lại gấp bội phần.
Bước đi trên con đường đất quen thuộc của làng quê, Thư Mạn cố gắng thu mình lại để không gây chú ý, thế nhưng vẫn bắt gặp không ít ánh mắt thương hại của dân làng xung quanh dành cho mình.
Cô ghét cay ghét đắng cảm giác này. Cô không cần sự thương hại của bất kỳ ai, nhất định sẽ có một ngày cô khiến tất cả mọi người đều phải ngước nhìn và ngưỡng mộ mình.
Nhìn tứ chi gầy gò của mình, cô không khỏi cảm thán: Cơ thể này vẫn còn quá yếu, cô phải nghĩ cách nhanh chóng khỏe mạnh lên mới được.
Nhưng bây giờ cô không có một xu dính túi, lấy đâu ra tiền bồi bổ cơ thể đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
