Cao Lương nghe thấy lời này liền nhịn không được cười: "Em chuẩn bị đóng cửa, trở về nhà làm đi." Mỗi ngày buổi sáng cô đi chợ mua thức ăn thuận tiện mua luôn đồ ăn cho nhà, mỗi ngày trở về nhà lại bổ sung tủ lạnh, để hôm sau Cao San và Cao Cường có đồ nấu ăn.
Lý Tuấn Nghị nói: "Được, lên xe anh đèo về, xe em cứ để trong tiệm. Sáng ngày mai anh đưa em đi chợ."
"Được." Cao Lương gọi Thu Lan, "Chúng ta cùng nhau ngồi xe đi, m ngồi đằng sau chị."
Vương Thu Lan chưa từng ngồi xe máy, nghe nói có thể ngồi xe, cũng không cự tuyệt, hưng phấn đồng ý. Cao Lương đặt đồ vào trước xe máy, leo lên xe, ôm eo Lý Tuấn Nghị, Vương Thu Lan ngồi phía sau Cao Lương.
Lý Tuấn Nghị nói: "Ôm chặt chưa? Xuất phát!" Tốc độ xe máy khác hoàn toàn xe đạp, xe "Vèo" một cái phi ra ngoài, Vương Thu Lan vốn dĩ chỉ nắm hờ eo Cao Lương, thân thể theo quán tính ngửa ra sau một chút, sợ tới mức vội ôm chặt lấy Cao Lương. Cao Lương bị kẹt ở giữa, lại thành điểm tựa của Thu Lan, không dám đẩy mạnh, chỉ có thể dán chặt lên lưng Lý Tuấn Nghị. Tháng tư Quảng Châu bắt đầu nóng, chỉ mặc mỗi áo đơn, Cao Lương dán chặt lấy Lý Tuấn Nghị, Lcảm nhận được rõ ràng nhiệt độ cơ thể anh, tức khắc trở nên xấu hổ, nhưng cũng không có cách nào, xe máy quá nhanh, lại không dám buông ra. Lý Tuấn Nghị chỉ cảm thấy trên lưng vừa ấm vừa mềm, nháy mắt hô hấp căng thẳng, trong thân thể dâng lên một dòng nhiệt, bắt đầu tâm viên ý mã, còn may lái xe vẫn ổn định, vững vàng đi tiếp.
May mắn gió đêm mát mẻ, thổi thổi làm đầu óc hai người dần bình tĩnh lại, Cao Lương vội tìm đề tài tới hóa giải sự xấu hổ: "Chiều nay có người tới nhận làm rửa chén, em bảo chị ấy đi kiểm tra sức khoẻ, khả năng ngày mai sẽ tới bắt đầu làm việc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)