Ngày hôm sau tới giữa trưa Cao Lương mới mở cửa hàng, cô dán thông báo tuyển người viết tay lên cửa, cùng ngày cũng không có người tới hỏi. Cao Lương cũng không nóng nảy, ngày thường trong tiệm không bận lắm, hai người cô với Thu Lan cũng lo liệu được, chỉ có cuối tuần mới bận hơn, thuê được người trong tuần này thì không còn gì tốt hơn.
Buổi chiều quả nhiên Lý Tuấn Nghị gọi người mang hai cái bàn lại đây, đặt ở cửa tiệm, như vậy trong tiệm Cao Lương có 10 cái bàn.
Bất quá hôm nay cũng không dùng tới hai cái bàn này, thứ hai trong tiệm buôn bán rất thanh đạm, trước buổi tối, bán không đến 10 phần mì chua cay, tới chạng vạng tan tầm, khách mới dần dần nhiều hơn chút, một ngày cũng mới bán được khoảng 50 phần. Trải qua ngày hôm qua, hôm nay lại thấy quá quạnh quẽ, chênh lệch úa lớn làm Vương Thu Lan có chút không tiếp thu được, rốt cuộc trước kia bày quán ở ven đường một ngày cũng có thể bán được khoảng trăm phần: "Chị Lương, này còn không bằng chúng ta bày quán ở ven đường đâu."
Cao Lương cười nói: "Không sao, chuyện này thực bình thường. Chung quanh chỗ chúng ta ít nhà xưởng, người tản bộ cũng ít, khẳng định buôn bán không bằng ở khu nhà xưởng bên kia, bất quá chúng ta không cần ngày nào cũng bận rộn như vậy, coi như nghỉ ngơi."
Vương Thu Lan sốt ruột thay Cao Lương: "Nhưng bày quán ở ven đường chúng ta còn không mất tiền thuê nhà, nơi này một ngày còn mấy mấy chục đồng tiền thuê mà."
Cao Lương cười tủm tỉm nói: "Cho nên chúng ta muốn dựa vào cuối tuần để bán nhiều hơn một chút. Đừng lo lắng Thu Lan, chờ về sau cửa hàng chung quanh đều mở hết, bên này sẽ có nhiều người hơn." Mặc kệ là buôn bán bất luận cái gì, đều cần có một quá trình, vừa mới bắt đầu khả năng bởi vì có khuyến mãi đẩy mạnh tiêu thụ hoặc do mới mẻ sẽ dông khách, thực mau sẽ giảm xuống, chờ khách hàng chậm rãi quen thuộc, sẽ tiến vào thời kỳ ổn định, cửa hàng Cao Lương mới mở, cho nên cô hoàn toàn không nóng nảy.
Cao Lương nói: "Không được, trở về đi, muộn nữa thì San San và Cường Cường liền ngủ rồi." Co vẫn muốn có thời gian nói chuyện với các em mỗi ngày, dù sao sáng sớm cô đã ra cửa, mấy đứa em còn chưa dậy, giữa trưa là cho tiền để 2 đứa tự ăn cơm trưa, buổi tối thì Cao San về nhà tự nấu ăn, nếu không về sớm chút, mấy chị em cả ngày cũng không có cơ hội chạm mặt. Cao Lương phát hiện buổi trưa tương đối ít khách, cô tính toán làm cơm trưa trogn tiệm, để 2 đứa em tới tiệm ăn, như vậy thời gian ở chung sẽ nhiều hơn một chút, buổi tối liền không cho bọn nó tới, bởi vì buổi tối cũng tương đối bận, các em còn phải học bài, trong tiệm khá ồn ào.
Đêm nay Lý Tuấn Nghị phải tăng ca, chạng vạng có tới trong tiệm ăn cơm chiều liền vè lại xưởng, Cao Lương liền cùng Vương Thu Lan tự trở về, tuy rằng niên đại này trị an xã hội tương đối không tốt, nhưng Quảng Châu dù sao cũng là tỉnh lị, an ninh vẫn tương đối tốt. Cao Lương cũng không đi đường nhỏ, chỉ đi đường chính có đèn đuốc sáng trưng, thật ra không sợ gặp phải đạo tặc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


