Cao Phán khẩn trương mà lắc đầu: "Không có, ít nhiều nhờ A Bưu tới kịp thời." Nói xong nhìn A Bưu đầy cảm kích.
Cao Lương vội chuyển hướng qua Lưu Bưu, tự đáy lòng mà cảm tạ: "Cảm ơn cậu, A Bưu, đã cứu em gái tôi."
Lưu Bưu có chút ngượng ngùng mà quay đầu đi: "Không có gì, là chuyện cũ của tôi, đã muốn đánh hắn một trận từ lâu rồi."
Cao Lương nói với Cao Phán: "Phán Phán, về sau em ngàn vạn đừng một đi tới mấy chỗ ít người, hiện tại trị an quá không tốt."
Lưu Bưu nói: "Về sau buổi tối tôi lại đây lấy xe, buổi sáng tôi tự kéo đồ ăn."
Cao Phán nhấp môi, gật gật đầu, nhìn ra được tâm tình cũng không tệ lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
