Cao Lương bất lực với tính cách của Cao Phán, cô cũng không trông cậy con bé có thể trở nên tài giỏi, chỉ là cố gắng cung cấp tài nguyên và hoàn cảnh phát triển tốt nhất có thể cho con bé, để con trưởng thành hơn để đối mặt với thế giới rối ren đầy dụ hoặc, phải biết nhìn người một chút, không phải người khác nói tốt vài câu là có thể dụ đi. Cho nên cô nguyện ý tiêu tiền cho con bé đi học trường tư, cô cũng biết, Cao Phán không nhất định có thể học được cái gì, nhưng khẳng định có thể tiếp xúc với nhiều người hươn, cũng có hai ba năm thời gian để con bé trưởng thành.
Có ngàn ngàn vạn vạn loại người trên thế giới này, sẽ có loại người mơ màng hồ đồ được chăng hay chớ như Cao Phán. Cao Lương hy vọng đời này Cao Phán tốt hơn một chút, có thể tìm được một người thiệt tình đối tốt với con bé, sau đó được đối phương yêu quý cả đời. Trừ cái này ra, Cao Lương không còn biện pháp khác, rốt cuộc cô chỉ là chị gái, dù cô là cha mẹ, cũng không có khả năng chăm sóc con bé cả đời.
Cao Phán làm việc thông thường đều là nhiệt tình nhất thời, điểm yếu chính là không có sự kiên trì và nghị lực, Cao Lương đã tập mãi thành thói quen. Tính cách Cao Phán cũng có mặt tốt, chính là rất ít tức giận, tuy rằng làm việc dây dưa dây cà, nhưng mặc kệ người ta nói như thế nào cô cũng rất ít tranh luận phản bác.
Cao Lương biết, Cao Phán như vậy, ước chừng chính là người sống an phận, chiếu cứ đi theo quy đạo bình thường, trừ phi có ngoại lực rất mạnh kéo con bé lên. Cho nên lúc Cao Phán chủ động đưa ra ý kiến muốn đi bày quán ở xưởng dệt bông, Cao Lương thật sự kinh hãi: "Em tự đi bày quán? Buổi chiều nắng lắm đấy."
"Nếu thật sự muốn đi, chị chuẩn bị cho một ít rau trộn, em đi thử đi." Cao Lương cảm thấy, mặc kệ có phải con bé chỉ nhất thời xúc động hay không, nhưng đây là lần đầu Cao Phán chủ động nói muốn làm cái gì, cô sẽ không hất bát nước lạnh.
Cao Phán cười: "Cảm ơn chị."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

