Cao Lương che lỗ tai nói: "Cậu đừng suy nghĩ vớ vẩn, căn bản là chuyện không có gì, nhanh ngủ đi." Cao Lương chưa từng có loại cảm giác này, đối với một người chờ mong, ở bên cạnh sẽ cảm thấy vui vẻ, đây là cảm giác yêu đương sao? Cô nỗ lực hồi tưởng lại chuyện tình yêu đời trước, giống như không có quá nhiều rung động cùng chờ mong, đối phương đối tối với mình, liền thuận lý thành chương ở bên nhau, sau đó lại chia tay lúc đại nạn.
Ngô Xuân Mai bạnh quai hàm: "Được rồi, không muốn nói thì không nói. Ngọt ngào, cậu cười đến ngọt ngào, giống như hoa xuân nở......" Cô lại bắt đầu ca hát.
Một đêm này đối với Cao Lương rất ý nghĩa, cô rốt cuộc ý thức được tâm ý của mình, trước kia luôn cảm thấy Lý Tuấn Nghị đáng tin cậy làm người ta an tâm, nhìn anh liền tâm hoa nộ phóng, cũng không minh bạch đó chính là thích, hiện tại rốt cuộc hiểu rõ, làm cô mặt đỏ tai hồng, nai con trong lòng chạy loạn, thế cho nên tới khuya mới ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Cao Lương dậy mang theo hai quầng thâm mắt, Ngô Xuân Mai nhìn cô mà hoảng sợ: "Cao Lương cậu không ngủ được?"
Cao Lương ngáp: "Không có, ngủ khá tốt. Đúng rồi, hôm nay cậu đừng đi, tự tớ đi là được, về sau cậu phải ôn tập cho tốt, cũng không có bao nhiêu thời gian. Tớ cảm thấy cậu vẫn nên qua chỗ San San ngủ đi, tớ lo lắng quấy rầy cậu nghỉ ngơi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)