Ngày thường thời gian này là lúc Cao Lương ngủ trưa, hôm nay cô lại không nỡ đi ngủ, bởi vì Lý Tuấn Nghị thật vất vả mới trở về một lần, thời gian ở chung quá ít, cô gắng chống đỡ nói chuyện phiếm cùng mọi người, nói đúng ra là nghe Lý Tuấn Nghị nói chuyện phiếm. Nhưng rốt cuộc vẫn là quá mỏi mệt, bận rộn từ sáng sớm, sau khi trở về lại làm vịt chương trà, tinh thần lại cực độ hưng phấn, lúc này ánh mặt trời ấm áp, tâm tình thả lỏng, người liền dễ dàng mệt mỏi, mí mắt của cô không tự chủ mà khép lại. Cao Lương ngồi ở trên ghế, phía sau không có tựa lưng, thân thể đột nhiên ngửa một cái, Lý Tuấn Nghị bên cạnh tay mắt lanh lẹ, trong nháy mắt cô ngã giang hai tay ôm lấy người: "Cẩn thận!"
Lý Tuấn Nghị gật đầu: "Em đi ngủ đi. Lát nữa anh cũng đi ngủ." Hắn tuy rằng muốn ở chung với Cao Lương nhiều hơn, nhưng nhìn cô vất vả như vậy hắn lại đau lòng.
Cao Lương che miệng ngáp một cái, nói: "Vậy em đi nghỉ ngơi. Đêm nay đều ở nhà em ăn cơm nhé." Cô đứng dậy đi vào bếp, nhìn xem vịt chín chưa.
Lý Tuấn Nghị cùng tới: "Mỗi ngày đều vất vả như vậy, em phải chú ý nghỉ ngơi."
Cao Lương cười: "Em vẫn luôn chú ý. Ngày mai, à không, ngày kia đi, bọn em nghỉ một ngày." Nguyên liệu nấu ăn ngày mai đều đã mua, vẫn phải ra tiệm bán, ngày mai thuận tiện đi dán thông báo, cho khách hàng biết cửa tiệm nghỉ bán một ngày.
Lý Tuấn Nghị cười: "Vậy còn được, không cần quá vất vả, phải chú ý nghỉ ngơi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)