Đột nhiên, một viên đá vút qua, sượt sát cổ chân cậu, đập trúng thân con rắn một cách chuẩn xác. Con rắn lập tức bị đánh văng ra xa hơn năm mét.
Khương Tề như được sống lại.
Cậu nhìn theo hướng viên đá bay tới thì thấy Khương Dữu đang thản nhiên phủi tay, giũ đi lớp bụi còn sót lại.
Khương Tề kinh ngạc:!
Khương Dữu quay người tiếp tục đi, còn bổ sung thêm một câu: “Nhưng cũng không ăn được.”
Đầu Khương Tề như muốn nổ tung.
Cô vừa nói gì cơ? Không ăn được? Vậy là cô từng ăn con rắn đó rồi à?
Điên rồi sao, thứ đó mà ăn được à?
Khương Tề rùng mình, hoàn toàn không dám tưởng tượng cảnh thứ đó xuất hiện trên bàn ăn.
Hiện giờ cậu không dám ở lại đây thêm nữa: “Bao giờ chúng ta về?”
Khương Dữu quay đầu nhìn quanh một vòng, cảm thấy cũng đã gần đủ. Dù sao cô còn đang mang theo một cậu em thể lực yếu, đi sâu hơn vào trong cũng không thích hợp.
“Cũng gần đủ rồi, về thôi.”
Nghe vậy, Khương Tề lập tức quay đầu đi thẳng. Cậu thề, đời này sẽ không bao giờ quay lại cái nơi rách nát này nữa!
Đợi đến khi nhanh chóng ra đến ngoài, cậu quay lại nhìn thì phát hiện Khương Dữu vẫn chưa ra. Khương Tề cau mày, thò đầu nhìn vào thì thấy cô vừa đi ra ngoài, vừa dùng cành cây xóa sạch dấu vết lối đi ban nãy.
Trông chẳng khác gì… dọn dẹp hiện trường phạm tội.
Khương Tề rùng mình, giọng cũng run lên: “Cô… xóa đường đi làm gì vậy?”
Khương Dữu khựng lại, lúc này mới nhớ ra ở thế giới này không cần cẩn thận đến vậy. Cô quay đầu, cười hì hì: “Quen tay thôi.”
Khương Tề:?
Quen… cái gì cơ?
Cô nói rõ ra được không?
Một lượt như vậy đi qua, Khương Tề chỉ cảm thấy cả người mình đầy dấu chấm hỏi.
Cậu thật sự không hiểu, một Khương Dữu vốn sống trong nhung lụa, vì sao lại không sợ chuột, không sợ “nhà có ma”, thậm chí còn biết rắn có độc hay không lại còn có thể bình tĩnh, nhẹ nhàng đánh văng nó đi như vậy?
Cậu hé miệng định hỏi, nhưng một lúc lâu sau lại ngậm lại.
Thôi, cũng không cần thiết phải hỏi.
Hai người quay lại biệt thự. Lúc này, Khương Dữu tràn đầy nhiệt tình.
Sau khi khảo sát một lượt, cô càng thấy căn nhà này quá tuyệt vời: có sân rộng rất tốt, ngoài phòng ngủ lại có cây lớn tiện thoát thân, phía sau còn có một ngọn núi hoang chưa ai đặt chân đến, đúng là đã tốt lại càng tốt.
Quá hoàn hảo.
Nhưng Khương Tề thì không nghĩ vậy. Nhìn căn nhà phủ đầy bụi, cậu hỏi: “Bao giờ thì chúng ta gọi người đến dọn dẹp?”
Khương Dữu quay đầu lại, nhìn cậu với vẻ khó hiểu: “Tại sao phải gọi người dọn dẹp?”
Khương Tề chỉ vào căn biệt thự ba tầng: “Không thì ở kiểu gì?”
Khương Dữu đáp rất tự nhiên: “Tự mình dọn chứ sao.”
Nói rồi cô trực tiếp cầm cây chổi phủ đầy bụi trong góc ném cho Khương Tề.
“Cậu quét sạch tầng một trước đi, tôi sửa lại cửa.”
Khương Tề lập tức cảm thấy cả người không ổn.
Không phải chứ… Tuy mười bốn năm qua cậu bị nuôi thả như cỏ dại, nhưng cũng chưa từng làm việc nhà bao giờ!
Cậu không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ trước kia Khương Dữu sống còn khổ hơn cả cậu?
Không thể nào.
Theo những lần hiếm hoi cậu từng gặp, cô rõ ràng là một thiên kim danh giá, luôn xuất hiện trong vẻ ngoài lộng lẫy, kiêu sa.
Và cũng là người duy nhất được công nhận là con nhà họ Khương.
Nghĩ vậy, ánh mắt Khương Tề lạnh đi vài phần. Cậu bực bội cầm lấy cây chổi.
Khương Dữu còn thích nghi được thì cậu có gì mà không làm được!
Cậu vừa quét dọn, vừa lén quan sát Khương Dữu. Chỉ thấy cô lôi từ kho chứa cũ nát của biệt thự ra một đống dụng cụ, chọn những thứ còn dùng được, rồi gom các mảnh ván cửa vỡ, tủ hỏng… lại một chỗ, bắt đầu lắp ráp.
Dấu chấm hỏi trong đầu Khương Tề càng lúc càng nhiều.
Chỉ thấy Khương Dữu đặt một tấm ván lên ghế, chân phải đạp lên để giữ, rồi cô cầm cưa cắt xuống dứt khoát gọn gàng. Toàn bộ động tác như nước chảy mây trôi, cứ như đã làm cả trăm ngàn lần.
Cái này cũng quá vô lý rồi.
Cô… còn biết làm mộc nữa sao?
Từ lúc nhà phá sản đến giờ, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, rốt cuộc cô đã trải qua những gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


