Khi Khương Dữu vui vẻ đi lên tầng hai tham quan, Khương Tề vẫn còn ngồi dưới đất, không nhúc nhích.
Cậu thật sự không thể liên hệ Khương Dữu sống trong nhung lụa trước kia với người vừa dứt khoát giẫm chuột kia là một.
Dù cậu chưa gặp cô bao nhiêu lần nhưng Khương Dữu trước đây luôn sống cùng cha, là một thiên kim danh giá thực thụ.
Nhưng thiên kim danh giá… có thể bắt chuột kiểu đó sao?
Hoàn toàn không hợp lý.
Khương Tề chậm rãi đứng dậy, lúc này mới nhận ra bản thân chật vật đến mức nào, rồi nhớ lại tiếng hét thảm vừa rồi của mình, mặt cậu lập tức tái đi.
Sao vừa rồi cậu lại mất mặt đến thế, thậm chí còn không bằng Khương Dữu!
Khương Tề có chút bực bội. Cậu vội vàng chỉnh lại quần áo, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhanh chóng đi lên tầng hai.
Lúc này, Khương Dữu đã chọn xong phòng cho mình, căn phòng có ánh sáng tốt nhất trong cả biệt thự.
Ở thời đại hòa bình này, cô muốn được ngủ dưới ánh nắng.
Khương Tề vừa bước lên tầng hai liền thấy Khương Dữu đang thò nửa người ra ngoài cửa sổ. Ngay sau đó, vút một cái, cô nhảy ra ngoài.
Cậu hoảng hồn, vội vàng chạy tới.
Vừa nãy còn bình thường mà, sao đột nhiên lại nhảy lầu tự sát?!
Cậu đã nói mà, kiểu tiểu thư như Khương Dữu sao chịu nổi cú sốc lớn như vậy. Chắc chắn lúc nãy chỉ là cố tỏ ra bình tĩnh, thực ra trong lòng đã sớm rối loạn!
Khương Tề toát mồ hôi lạnh, lao đến bên cửa sổ, nhìn xuống thì thấy Khương Dữu đang đứng yên lành bên dưới, hoàn toàn không hề hấn gì.
Đồng tử Khương Tề mở to:?
Cô xuống bằng cách nào vậy?
Khương Tề nhìn cây đó, cảm giác cả người sắp nứt ra.
Tại sao phải leo cây xuống chứ, không thể đi cầu thang sao? Với lại khoảng cách từ cửa sổ đến cây cũng không gần, lỡ trượt chân thì sao?
Khương Dữu giục: “Cậu có đi không đấy?”
Khương Tề vội đáp: “Đi!”
Cậu muốn xem rốt cuộc cô ra sau núi làm gì.
Khương Dữu gật đầu, chỉ vào cái cây: “Vậy thì xuống đây đi.”
Sắc mặt Khương Tề lập tức tái xanh.
Cái biểu cảm kia của cô, cứ như thể nếu cậu không leo cây xuống thì là không được việc vậy.
Nhưng người bình thường ai lại leo cây để xuống chứ!
Cậu nghẹn hồi lâu, cuối cùng mới bật ra được một câu: “Cô chờ chút, tôi đi cầu thang!”
Cậu điên rồi mới nhảy xuống từ cái cây đó, lỡ ngã chết thì sao!
Dưới tán cây, Khương Dữu lắc đầu.
Đi cầu thang á? Ở thế giới của cô, làm thế thì đã chết tám trăm lần rồi.
Một lúc lâu sau, Khương Tề mới vòng từ phía trước ra sau, đuổi kịp bước chân của Khương Dữu. Hai người cùng đi lên ngọn núi phía sau.
Ngọn núi này cũng thuộc về nhà họ Khương, chỉ là từ trước tới nay không ai quản lý nên đã trở thành núi hoang, chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Quanh năm không có người lui tới, đến cả lối đi cũng không có.
Khương Tề vừa đi vừa thầm ghét bỏ; nhất quyết phải tới cái núi rách này làm gì, đi còn chẳng có đường mà đi.
Ngược lại, Khương Dữu nhìn ngọn núi chưa từng có dấu chân người, trong lòng lại vô cùng vui vẻ. Không ai từng đến, nghĩa là tài nguyên trên núi vẫn chưa bị người khác lấy mất.
Cô tiện tay bẻ một cành cây to, nhanh chóng mở ra một lối đi.
Dọc đường đi, Khương Dữu nhìn đông ngó tây, tiện tay hái vài quả dại và ít nấm, đồng thời theo bản năng ghi nhớ đặc điểm sinh thái nơi đây, đại khái suy đoán được bốn mùa sẽ có những loại thức ăn nào.
Khương Tề đi phía sau hoàn toàn không hiểu cô đang làm gì. Cái núi hoang này có gì đáng xem chứ? Mấy quả kia có chắc là ăn được không?
Đột nhiên, cổ chân cậu lạnh buốt, cậu cảm giác được có một thứ đồ vật lạnh lẽo quấn lấy cổ chân. Cúi đầu nhìn xuống, một con rắn dài đang bò dọc theo cổ chân cậu.
Cả người Khương Tề cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Trong đầu cậu gào thét điên cuồng: Cái nơi quỷ quái gì thế này! Sao lại còn có rắn! A a a cứu mạng!
Cậu hoàn toàn không biết phải làm sao, muốn chạy cũng không dám chạy, sợ kinh động con rắn. Cậu cũng chẳng biết nó có độc hay không.
Mồ hôi lạnh chảy dọc theo khuôn mặt cậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


