Ông chủ đứng bên cạnh thấy Khương Dữu có hứng thú, lập tức tiến lên chào mời:
“Tiểu cô nương, thử một chút đi? Không phải tôi khoe đâu, bộ đồ ăn nhà tôi toàn hàng xịn đấy, chỉ cần cô ném trúng, tôi không nói hai lời, tặng luôn!”
Ông ta nói cũng không sai, mấy bộ bát đĩa này đúng là hàng tốt. Cũng vì chất lượng tốt nên người đến chơi ném vòng rất đông, nhưng đồng thời độ khó cũng cực cao.
Ông chủ tiếp tục dụ dỗ: “Nếu cô ném trúng liền mười cái, tôi không lấy một xu, còn giao tận nhà luôn, thế nào, thử đi?”
Chỉ là ông ta không nói ra, mở hàng bao năm nay, chưa từng có ai ném trúng liền mười vòng.
Khương Dữu không nói nhiều, trực tiếp móc hai mươi tệ đưa cho ông chủ.
Ông chủ hí hửng nhận tiền, đưa cho cô mười cái vòng, miệng vẫn còn khuyên: “Chỉ mười cái thôi à? Có khi không đủ đâu…”
Còn chưa dứt lời—
“Bốp!”
Một cái vòng đã trúng ngay mục tiêu.
Sắc mặt ông chủ lập tức tái mét.
Xong rồi, vụ này lỗ to rồi.
“Không sao không sao, cái đầu tiên chỉ là trùng hợp thôi, chắc con bé này gặp may…”
“Bốp!” Khương Dữu lại trúng thêm một cái.
Lúc này ông chủ không còn bình tĩnh được nữa.
Chuyện gì vậy? Ông còn chưa kịp nhìn rõ!
Ngay sau đó, ông chỉ thấy Khương Dữu “bạch bạch bạch” ném hết tám chiếc vòng còn lại, cái nào cái nấy đều trúng đích. Nhìn kỹ thì còn phát hiện vừa khéo gom đủ hai bộ bát đĩa hoàn chỉnh.
Ông chủ đứng đơ tại chỗ.
Không phải chứ… chuyện gì đang xảy ra vậy?
Những người xung quanh nhìn thấy thì lập tức náo loạn: “Ôi trời ơi, lợi hại quá đi! Mười cái trúng cả mười!”
Họ đều là khách quen ở đây, bình thường ném vòng còn chẳng trúng nổi cái nào. Giờ thấy cảnh này thì hứng chí vô cùng, nhao nhao hô lên: “Thêm lần nữa đi!”
Khương Dữu nhìn ông chủ bằng ánh mắt ngây thơ vô tội: “Tôi có thể chơi thêm lần nữa không?”
Ông chủ nói cũng bắt đầu lắp bắp: “Cái này… cái này…”
Thật ra ông chẳng hề muốn cho cô gái này chơi thêm, nhưng xung quanh ai cũng đang nhìn.
“Được!”
Ông chủ không tin, cô sao có thể ném trúng đủ hai mươi cái?
Kết quả, Khương Dữu lại “bạch bạch bạch” ném ra mười chiếc vòng, cái nào cũng trúng.
Lần này đám đông hoàn toàn bùng nổ, từng người kéo đến vây quanh, không ngừng trầm trồ:
“Thế còn anh? Anh làm được không?”
“Tôi tôi tôi… trúng được… không cái nào.”
Ông chủ lúc này mồ hôi đầy đầu, chỉ sợ Khương Dữu lại muốn chơi thêm lần nữa. May mà Khương Dữu đếm lại phần thưởng, thấy bộ bát đĩa đã đủ dùng, liền dừng tay.
Cô giơ bàn tay trắng nõn ra trước mặt ông chủ.
Ông chủ: ?
Người xung quanh nhanh chóng hiểu ra, đồng loạt hô lớn: “Hoàn tiền!”
Ôi chao, đã thật! Lần đầu tiên thấy ông chủ phải trả lại tiền đấy!
Lúc này ông chủ mới phản ứng lại, Khương Dữu ném trúng cả mười vòng, theo quy định thì phải hoàn lại toàn bộ tiền.
Ông gãi đầu, âm thầm cắn răng mắng chính mình: Rảnh rỗi bày ra cái luật hoàn tiền làm gì không biết! Phải sửa ngay mới được!
Khương Dữu nhận lại tiền, để lại địa chỉ cho ông chủ, rồi tiếp tục đi về phía trước.
Những người xung quanh cũng chẳng còn hứng chơi nữa, liền vui vẻ đi theo sau Khương Dữu xem cô còn định chơi gì tiếp.
He he, xem cô chơi còn thú vị hơn tự mình chơi nhiều.
Đi chưa được mấy bước, họ đến trước một quầy bày kín cả bức tường thú bông, Khương Dữu lại đứng khựng lại.
Đời trước, cô tuyệt đối không thể mang theo mấy thứ như thú bông. Bất cứ vật gì không giúp ích cho việc sinh tồn đều là gánh nặng.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, cô có một căn nhà thật to, còn có một chiếc giường thật lớn, cô muốn bày thật nhiều thú bông!
Ông chủ quầy thú bông vừa thấy Khương Dữu, lập tức đứng dậy tiến lại chào mời.
Ông ta thích nhất kiểu khách như mấy cô gái trẻ thế này, tiền dễ kiếm nhất!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)