Khương Dữu không vội về nhà. Cô định đi dạo một vòng xem có gì cần mua, tiện thể tìm hiểu thêm về thế giới này.
Đi một lúc, cô tới một khu phố thương mại nhộn nhịp. Hàng quán san sát, đủ loại đồ vật, cái gì cũng có.
Khương Dữu lập tức cảm thấy hứng thú.
Trong khi đó, chiếc xe tải giao hàng đã đến biệt thự sau núi.
Nhân viên giao hàng vừa đến gần đã dựng hết cả lông tơ.
Cái nơi quái quỷ gì thế này mà cũng có người ở được à?
Anh ta bước đến trước cổng, thử ấn cái chuông cửa cũ kỹ kia.
Trong lòng nghĩ: Chắc là hỏng rồi…
Không ngờ chuông vẫn hoạt động.
Ngay lập tức, trong biệt thự vang lên tiếng chuông khàn khàn, quỷ dị.
Khương Tề lúc này đang đứng trên thang lau dọn, bị dọa đến suýt ngã.
Chuyện gì vậy?
Sao lại có người đến?
Cậu vội leo xuống, chạy ra ngoài. Vừa vào sân đã thấy một chiếc xe tải lớn đỗ trước cổng.
?
Xe tải từ đâu ra vậy? Đi nhầm à?
Bên ngoài, nhân viên giao hàng vẫn đang liều mạng bấm chuông.
Ấn một lần, lại một lần nữa.
Có tác dụng không vậy? Có không?
Khương Tề giật bắn mình, tiếng chuông cửa kia nghe như bùa đòi mạng vậy, cậu lập tức hét lên:
“Đừng bấm nữa, nghe thấy rồi!”
Lúc này nhân viên giao hàng mới nhìn thấy Khương Tề.
Trong lòng thầm nghĩ: Thằng nhóc này nhìn cũng đẹp trai đấy chứ, sao lại nhuộm cái đầu tóc xấu thế không biết, nhìn cứ như dân “smart”.
Khương Tề mở cổng, nhìn cả một xe tải đầy đồ điện gia dụng, cậu lập tức chắc mẩm là họ đi nhầm chỗ, nhà cậu làm gì có tiền mua từng này thứ.
“Các anh tìm ai vậy?”
Nhân viên giao hàng lấy địa chỉ Khương Dữu đưa ra: “Xin hỏi cậu có phải Khương Tề không?”
Khương Tề: “Đúng.”
Nhân viên giao hàng: “Chúng tôi là người của chương trình “Dũng Cảm Vượt Đỉnh”, đây là phần thưởng cô Khương Dữu giành được. Xin hỏi nên chuyển vào đâu?”
Trên đầu Khương Tề chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi thật to.
Chương trình? Phần thưởng? Là sao nữa đây?
Cậu lấy điện thoại ra, tìm “Dũng Cảm Vượt Đỉnh”, lập tức thấy có người đăng đoạn video Khương Dữu thi đấu, caption viết: “Cứu với cứu với! Cô gái này đỉnh quá! Tôi tuyên bố, cô ấy chạy thẳng vào tim tôi rồi!”
Khương Tề: “…”
Đây là đi thi đấu à?
Đây mẹ nó là đi nhập hàng thì đúng hơn!
Sáng nay cậu còn đang bán máy chơi game để đổi lấy hai cái nệm, vậy mà Khương Dữu chỉ ra ngoài một chuyến, không tốn một xu, đã mang về cả một xe tải đồ điện.
Đây là chuyện người bình thường có thể làm được sao?
Quá vô lý rồi!
Khương Tề như hồn bay phách lạc, dẫn nhân viên giao hàng vào trong, tiện tay chỉ đại vào phòng khách, rồi đứng đó bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời.
Giờ cậu nghi ngờ nghiêm trọng rằng cái suy nghĩ trước đây của mình cho rằng Khương Dữu sống kiểu tiểu thư hào môn chỉ là ảo tưởng.
Có khi nào cô ấy được huấn luyện như đặc công không?
Không thì chuyện này giải thích kiểu gì được!
Mà bên phía nhân viên giao hàng cũng đang rối loạn không kém.
Không ngờ những gì Khương Dữu nói trong chương trình rằng nhà cô thiếu điều hòa, tủ lạnh, máy giặt lại là thật.
Một căn biệt thự to như vậy mà chẳng có lấy một món đồ điện nào!
Không chỉ thế, đến cả sofa với ghế cũng đều hỏng hóc, cũ nát.
Cũng thảm quá rồi đấy…
Chẳng lẽ cô gái kia lợi hại như vậy… là do bị cuộc sống ép buộc?
Còn “người bị cuộc sống ép buộc” Khương Dữu lúc này lại một lần nữa không đi nổi.
Trước mặt cô là một gian hàng trò chơi ném vòng.
Hai mươi tệ mười chiếc vòng, trên mặt đất bày đầy những bộ bát đĩa cực kỳ tinh xảo. Ném trúng là được mang về, nếu trúng đủ cả một bộ hoàn chỉnh thì hai mươi tệ sẽ được hoàn lại, coi như không mất đồng nào.
Cái này… tốt quá rồi!
Nhà cô đang thiếu bát đĩa mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


