Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trở Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Phản Diện Ba Tuổi Chương 22.2

Cài Đặt

Chương 22.2

Cuối cùng như đã hứa, Tiết Huệ Vũ còn không quên mua tập truyện cổ tích Andersen cùng món đồ chơi xếp gỗ kiểu mới nhất, cùng với bánh quy và kẹo dẻo trái cây hoạt hình bé thích ăn nhất cho Bùi Dục Kỳ!

Sau này mỗi ngày cô đều sẽ đọc truyện cổ tích cho bé con và cùng nhau chơi xếp gỗ ~

Bởi vì làm chuyện đuối lý sợ người khác sẽ nhìn ra gì đó, Trịnh Tuệ Văn không hề muốn người khác can thiệp vào việc chăm sóc Bùi Dục Kỳ, cũng tìm không thấy lý do nào thích hợp để bảo đối phương cút đi, chỉ có thể nhìn về phía con gái nhà mình xin giúp đỡ, hy vọng con gái đi chăm sóc cho Bùi Dục Kỳ.

Nhưng Đổng Lệ Mai chỉ một lòng muốn chăm sóc Bùi Ôn Du, mọi kế hoạch triển khai đều xoay quanh Bùi Ôn Du, làm sao có thời giờ chăm nom cho đứa trẻ! Còn là một đứa ngốc bệnh tự kỷ không thể khai thông…… Cho dù chăm sóc nó thật chu đáp, nó cũng không thể mở miệng nói cho Bùi Ôn Du biết, đây không phải là uổng phí sức lực sao!

Cô ta mới lười làm loại chuyện lấy lòng phí sức như vậy.

Và mặc dù cô ta nửa tin nửa ngờ lý do cái người tên Thẩm Tuyết này muốn chăm sóc cho Bùi Dục Kỳ, thậm chí bởi vì lời nói hành động có chút tương tự với Tiết Huệ Vũ mà khiến cô ta cảm thấy có rắp tâm khác…… Nhưng người phụ nữ này đã từng sinh con!

Bùi tổng có gấp đến đâu cũng sẽ không coi trọng chiếc giày rách tướng mạo tầm thường này!

Và nếu quả thật Thẩm Tuyết mất con, thậm chí còn vì thế mà từng nghĩ quẩn tự sát nhưng nhanh như vậy đã dụ dỗ lăng nhăng, thấy người sang bắt quàng làm họ, chắc chắn sẽ bị người ta lên án, cô ta không ngại phóng loa bêu rếu ra ngoài giúp cô, chuyện xấu bát quái này một khi lan truyền lên trên mạng lo gì không có anh hùng bàn phím chửi ầm một hồi, vậy nên Đổng Lệ Mai nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy có người sẵn lòng làm bảo mẫu miễn phí cớ sao không vui chứ?

Thậm chí lỡ như Bùi Dục Kỳ có chỗ nào không thoải mái còn có thể đẩy hết trách nhiệm lên trên người Thẩm Tuyết!

Cứ như vậy, Tiết Huệ Vũ tạm thời thay thế Trịnh Tuệ Văn trở thành bảo mẫu của Bùi Dục Kỳ.

【Ting! Chúc mừng kí chủ đạt được 1 điểm giá trị hồi sinh, xin hãy tiếp tục phát huy nhé!】

Trịnh Tuệ Văn không hài lòng với với kết quả này, nhưng nghĩ đến tên ngốc Bùi Dục Kỳ kia cũng không biết nói chuyện, bà ta có gì phải hoảng sợ chứ, thậm chí con gái nói đúng, lỡ như Bùi Dục Kỳ có gì đó không thoải mái cũng có thể đẩy lên trên đầu người phụ nữ kia!

Tuy nhiên, lúc đắp xong thạch cao khập khiễng đi đến phòng bệnh của Bùi Dục Kỳ, liền nhìn thấy Thẩm Tuyết đang cùng Bùi Dục Kỳ ngồi trên giường.

Trịnh Tuệ Văn khẽ nhíu mày tiến lên phía trước, thấy đối phương thế mà còn mua một hình treo tường dạy vỡ lòng phát ra tiếng cho trẻ con, còn rất bài bản mà dán hình lên tường, rồi nghiêm túc đàng hoàng ấn thử từng cái từng cái ký hiệu, bà ta lập tức cảm thấy hành vi của đối phương có chút buồn cười.

“Cô còn thật sự tính làm cô giáo dạy thiếu gia nói chuyện nữa sao?”

Tiết Huệ Vũ đến mí mắt cũng không nhấc lên, tiếp tục ấn ký hiệu nguyên âm, dạy từng cái từng cái một: “A, ô, e, y, u, yu……”

“A…… lúc phát ra ‘a’, miệng mở to…… run dây thanh quản……”

Ngu xuẩn, thật sự cho rằng có thể dạy một đứa bệnh tự kỷ sao? Bệnh tự kỷ cũng không phải loại tính cách hướng nội không chịu nói chuyện đơn giản kia, vừa dạy liền sẽ biết!

Trịnh Tuệ Văn bị bỏ lơ lòng dạ bức bối, vẫy vẫy tay kêu Bùi Dục Kỳ đi qua, không ngờ sau khi Bùi Dục Kỳ nhìn thấy bà ta lại lập tức cúi đầu xuống.

Trịnh Tuệ Văn bị phớt lờ nhiều lần liên tiếp trong lòng ủ một bụng lửa.

Trước khi người phụ nữ này xuất hiện, Bùi Dục Kỳ làm sao dám phớt lờ và phản kháng bà ta! Hiện tại cái thằng ranh con này thế mà cũng không để bà vào mắt!

“Thiếu gia, nếu cậu không muốn nói chuyện thì cũng không cần miễn cưỡng mình học…… Chúng ta chơi xếp gỗ đi……”

Trịnh Tuệ Văn vừa nói rồi vừa giả mù sa mưa vươn tay muốn kéo Bùi Dục Kỳ đến bên cạnh mình, không ngờ vừa bắt lấy cánh tay nhỏ của Bùi Dục Kỳ, liền bị bé ngẩng đầu hung hăng cắn một cái vào mu bàn tay.

“Shhhh ——” Trịnh Tuệ Văn chỉ cảm thấy trên tay đau xót, hít ngược vào một hơi lạnh, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn dấu răng bén nhọn trên mu bàn tay, chậm chạp không thể phản ứng lại.

Tiết Huệ Vũ cũng giật mình, vội vàng nhìn răng của Bùi Dục Kỳ, thấy bé không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm một hơi nói: “Đứa nhỏ này sao có thể cắn đồ vật lung tung vậy chứ, vi khuẩn trên tay nhiều lắm, lỡ như bị nhiễm khuẩn thì làm sao đây?”

“Cô!”

Tiết Huệ Vũ cau mày, bộ dáng ghét bỏ chỉ chó mắng mèo, khiến Trịnh Tuệ Văn tức giận đến môi phát run muốn chửi ầm lên. Tiết Huệ Vũ làm như mới phản ứng lại phát hiện mình nói sai lời, vội vàng ơ một tiếng rồi che miệng giải thích: “Dì Trịnh, không phải tôi nói dì bẩn, do dì vừa mới bó thạch cao, chắc hẳn là chưa kịp rửa tay…… Dì cũng biết trong bệnh viện nhiều dơ bẩn, khắp nơi đều là vi khuẩn virus này…… Dục Kỳ còn nhỏ, phải chú ý vệ sinh nhiều hơn……”

Cô nói rồi, lại cúi đầu giáo dục Bùi Dục Kỳ vẫn luôn ngoan ngoãn dính vào bên cạnh mình: “Sau này tuyệt đối không được cắn loạn xạ! Đã nghe thấy chưa!”

Lòng bàn tay Bùi Dục Kỳ bị véo nhẹ một cái lập tức làm bộ biểu cảm biết sai ngoan ngoãn gật đầu, Tiết Huệ Vũ liền dắt tay bé đi về phía toilet súc miệng.

Trịnh Tuệ Văn sống hơn nửa đời người, sao có thể không biết đối phương đang giả vờ!

Miệng lưỡi bén nhọn nào giống người đau khổ khi mất con nhỏ!

Cái kẻ nịnh hót này nhất định là đang nói dối!!! Đang diễn trò!!!

“Đừng tưởng rằng nói dối hết lần này đến lần khác thì tất cả mọi người sẽ tin tưởng cô! Đừng cho rằng tiếp cận con trai của Bùi tổng là có thể tiếp cận được Bùi tổng! Tôi thật lòng khuyên cô đừng mơ tưởng hão huyền nữa! Đến lúc đó chọc giận Bùi tổng, khoản tiền cho ân nhân cứu mạng kia cũng không còn cầm được đâu!”

Trịnh Tuệ Văn đi theo phía sau cùng tiến vào toilet rửa tay hạ giọng cảnh cáo.

Hiện tại Bùi Dục Kỳ bằng lòng dính lấy cô ta không có nghĩa là lúc Bùi Dục Kỳ phát bệnh cô ta có thể chịu đựng được Bùi Dục Kỳ! Sau này, sẽ có lúc cô ta tự mình chuốc lấy cực khổ!

Thấy Trịnh Tuệ Văn rõ ràng hiểu lầm lý do cô muốn chăm sóc Bùi Dục Kỳ, nhưng thế thì đã sao, người sau khi Bùi Ôn Du tỉnh lại tìm đến tính sổ sẽ chỉ là Trịnh Tuệ Văn bà thôi!

Cô cố ý giấu nhẹm video mình quay, không phải bởi vì cô muốn tha cho Trịnh Tuệ Văn một con đường, mà là muốn nắm giữ càng nhiều chứng cứ của Trịnh Tuệ Văn cùng với bằng chứng bà ta cấu kết với Hạ Lan Chi cùng nhau làm việc xấu……

Luật hình sự trong nước không có tội danh “ngược đãi trẻ em”, mà trong luật hình sự “tội ngược đãi” đề cập đến hành vi ngược đãi thành viên gia đình, Hạ Lan Chi trực tiếp ra tay cũng không áp dụng vào tội ngược đãi này, “Tội cố ý gây thương tích” thì cần vết thương của người bị hại đạt tới kết quả từ vết thương nhẹ trở lên.

Vết thương nhẹ theo nghĩa pháp luật là đòi hỏi có mức độ thương tích nhất định hoặc suy giảm một phần chức năng, vì vậy một vài cái tát và một vài vết kim đâm nhiều nhất chỉ xử phạt hành chính tạm giữ mười lăm ngày.

Nhưng các ả ngược đãi tinh thần Bùi Dục Kỳ suốt ba năm rưỡi, sao có thể chỉ tạm giữ hành chính! Cô muốn tự tay đưa bọn họ vào lao ngục, mà không phải chỉ đơn giản một câu ngược đãi trẻ em liền có thể phán nhẹ!

Cảnh cáo người phụ nữ tên Thẩm Tuyết này lại bị mắt lạnh đối đãi, Trịnh Tuệ Văn không hiểu sao có chút phát run trong lòng, đôi mắt kia đen giống như mực đặc, lại tựa như một thanh dao lạnh băng sắc bén.

Thanh âm hung tợn cảnh cáo cứng lại trong cổ họng, tiếp đó thấy đối phương không nói gì, bà ta lại bị ánh mắt của một con nhãi dọa cho sững người!

Bộ mặt già của bà ta nhất thời không giữ được bình tĩnh, liền đè xuống cảm giác tức giận trong lòng, hừ lạnh một tiếng rồi rời đi.

Mà Tiết Huệ Vũ lo lắng bé con hiểu lầm, sau khi Trịnh Tuệ Văn rời đi, lập tức quỳ xuống nhìn vào đôi mắt của Bùi Dục Kỳ.

“Vừa rồi không phải mẹ cố ý mắng con……” Tiết Huệ Vũ vừa mở miệng giải thích, liền thấy Bùi Dục Kỳ nặng nề gật đầu, yết hầu phát ra thanh âm “ưm ưm” hàm hồ.

Tiết Huệ Vũ hơi ngẩn ra, chỉ thấy Bùi Dục Kỳ rửa sạch tay xong dang cánh tay nhỏ trắng mềm ra đòi ôm, trái tim mẹ già của Tiết Huệ Vũ nháy mắt liền mềm nhũn…… nhũn ra!!

Nụ cười trên mặt Tiết Huệ Vũ nhịn không được theo đó nở rộ, một tay ôm lấy Bùi Dục Kỳ…… Vốn tưởng rằng mình ôm không thể nhúc nhích, kết quả Bùi Dục Kỳ lại nhẹ dị thường, nhẹ đến mức trong lòng Tiết Huệ Vũ chỉ còn lại đau lòng, vô thức thả lỏng sức lực.

“Mặc dù mẹ cố ý xụ mặt, nhưng cắn người vẫn là không đúng, thật sự rất dơ, mẹ cũng lo lắng con bị thương……”

“Hôm nay mẹ không nhờ chú cảnh sát bắt cái người xấu kia là có lý do…… Mẹ phải tóm được kẻ xấu sau lưng bà ta! Đến lúc đó những kẻ xấu kia, mẹ đều sẽ bắt hết! Có mẹ ở đây, sẽ không để cho bất cứ kẻ nào bắt nạt con nữa!”

Tiết Huệ Vũ nhỏ giọng giải thích, cũng không biết bé con chỉ mới ba tuổi rưỡi có thể nghe hiểu được hay không, liền thấy bé ôm cổ mình, đôi mắt sáng ngời trong suốt mà cong lên, cả người vui mừng ra mặt, lộ ra một hơi thở vui vẻ.

“Bởi vì có mẹ ở đây nên con vui vẻ sao?”

Loại biểu cảm vui vẻ nho nhỏ kia cũng lây nhiễm cho Tiết Huệ Vũ.

Cô thấy Bùi Dục Kỳ vui vẻ thì cũng vui vẻ, thuận miệng cười nói một câu, không ngờ Bùi Dục Kỳ còn thật sự cong mắt gật nhẹ đầu, y y ê a dùng cái đầu nhỏ dụi dụi vào hõm vai cô, giống như một chú mèo con làm nũng.

Bé không tin bố chán ghét bé, bé muốn nói cho bố biết mình bị đánh, nhưng bé không biết nói chuyện, thậm chí bước đi cũng không vững vàng……

Nếu bố thích bé, hẳn là sẽ phát hiện ra nhanh thôi……

Nhưng mà, một tháng, hai tháng…… Sau khi bé bắt đầu không đi tìm bố nữa, mới phát hiện ra bố căn bản sẽ không đến tìm bé.

Bé vô cùng hy vọng bố có thể nhận ra điều gì đó kỳ lạ, lại phát hiện hầu như mỗi ngày bố đều phải ra ngoài, thậm chí luôn trốn tránh ánh mắt của bé, quả thật giống hệt như người kia nói, bố chán ghét bé.

Bố căn bản không muốn nhìn thấy bé.

Sau nhiều lần, Bùi Dục Kỳ cuối cùng ý thức được, bé chạy lung tung sẽ bị đánh, bé phản kháng sẽ bị đánh, bé khóc cũng sẽ bị đánh…… Bé chỉ có thể yên lặng mới không bị đánh.

Nhưng dần dà, Bùi Dục Kỳ phát hiện bé không khống chế được bản thân, bé sợ nghe thấy một vài âm thanh nào đó, thứ âm thanh đó vừa dài vừa bén nhọn, như có vô số giọng nói cùng lúc vang lên kêu gào trong đầu, bé run rẩy bịt tai lại muốn xoá đi thanh âm đó ra khỏi đầu……

Nhưng âm thanh đó không biến mất, thậm chí theo bé dần lớn lên, thứ âm thanh đó ngày càng vang, như thể có vô số giọng nói đang nói chuyện trong đầu bé.

Cho nên, vì để cái đầu đau đớn như muốn nứt ra của mình an tĩnh lại, bé sẽ vô thức đập đầu mình, muốn khiến cho những âm thanh này biến mất toàn bộ.

Bố nói bé bị bệnh rồi nên mới như vậy.

Vậy…… Là vì bé bị bệnh nên bố mới không thích bé sao?

Có phải mẹ cũng là bởi vì bé không phải đứa trẻ bình thường, nên mới không muốn sinh ra bé, không bằng lòng bế bé?

Trong đầu lại vang lên âm thanh kỳ quái, phảng phất như cuối cùng bé đã tìm ra được lý do bị bố mẹ ghét bỏ.

Không phải do bé đã làm gì sai, mà chính sự ra đời của bé, bản thân sự hiện hữu của bé đã bị phủ định.

Nhưng, sau khi gặp được mẹ, Bùi Dục Kỳ mới ý thức được Trịnh Tuệ Văn đã nói dối!

Mẹ yêu bé! Mẹ đang cố gắng bảo vệ bé!

Bé cũng yêu mẹ! Bé cũng muốn bảo vệ mẹ, không cho người xấu bắt nạt mẹ!

Nắm đấm nho nhỏ gắt gao siết chặt, sau khi Bùi Dục Kỳ kiên định nhìn Tiết Huệ Vũ, ánh mắt nghiêm túc chăm chú khóa chặt trên bức hình ký âm đang treo trên tường.

Bé phải cố gắng học tập! Không thể uổng phí công sức của mẹ!

“Miệng mở to a a a, miệng tròn trịa o o o, miệng bẹp bẹp e e e, răng thẳng hàng i i i, miệng huýt sáo u u u.”

“A…… o…… e…… i…… u…… uy……”

Bởi vì ba năm rưỡi mới bắt đầu học nói, nên giọng nói Bùi Dục Kỳ khi đọc ký âm khàn khàn mà đứt quãng, mỗi lần mở miệng đều phải mở giọng “Ách ách ách”, còn phải cố gắng rung dây thanh quản, mới có thể run rẩy đọc lên được một âm tiết.

Bùi Dục Kỳ như gặp phải kẻ địch, cảm giác năng lực học tập của mình quá kém, sau khi một mực luyện tập theo Tiết Huệ Vũ mấy chục lần, cuối cùng mới đọc ra chính xác từng nguyên âm đơn.

Tiết Huệ Vũ kiểm tra từng cái theo trình tự, thấy Bùi Dục Kỳ trả lời đúng toàn bộ, nhịn không được cong mắt tán dương: “Không hổ là bé con của mẹ, thật thông minh!”

Mẹ khen bé thông minh!

Bùi Dục Kỳ luyện tập hơn mười lần mới đọc chính xác còn tưởng rằng bản thân mình rất ngốc mà gấp đến mức mặt như đưa đám, chớp mắt không dám tin mà ngẩng đầu, chỉ nghe thấy Tiết Huệ Vũ bùm bùm thổi phồng tâng bốc.

“Toàn nói con không thể nói chuyện, đó là thành kiến của bọn họ! Cục cưng của mẹ thông minh như vậy sao có thể không học được! Chúng ta yên lặng học cho tốt, lặng lẽ làm bọn họ ngạc nhiên hâm mộ!”

Bùi Dục Kỳ nhận được một tràng khen ngợi mạnh mẽ mà yên lặng gật đầu, mặt dần dần nóng lên.

Phải cố gắng cố gắng cố gắng hơn nữa!

Phải học được cách nói chuyện sớm một chút! Mới có thể trợ giúp để người khác cũng nhận ra mẹ!

Tuyệt đối không thể để mẹ biến thành bọt biển biến mất lần nữa giống nàng tiên cá!

Bé muốn bảo vệ mẹ!

【Ting! Chúc mừng kí chủ đạt được 1 điểm giá trị hồi sinh, xin hãy tiếp tục cố gắng!】

=====================

Tác giả có lời muốn nói:

Giá trị hồi sinh: 13/100

Thời điểm này trong nguyên tác, thật ra bé con đã bị nhân cách phân liệt, chẳng qua một nhân cách khác còn chưa kịp phân liệt đã bị mẹ lên sóng đàn áp xuống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc