Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trở Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Phản Diện Ba Tuổi Chương 22.1: Trở Thành Bảo Mẫu Của Bé Con

Cài Đặt

Chương 22.1: Trở Thành Bảo Mẫu Của Bé Con

【Bé muốn bảo vệ mẹ!】

***

Quả nhiên! Bụng dạ khó lường!

Đổng Lệ Mai nhìn thấy người phụ nữ tên Thẩm Tuyết xung phong đứng ra nhận việc trong lòng nghiến răng nghiến lợi, vội vàng ngắt lời nói: “Thư ký Chu, tuy rằng vị Thẩm tiểu thư này cứu Bùi tổng một mạng, nhưng rốt cuộc không biết rõ lai lịch, cô ấy cũng không giống người chuyên nghiệp. Nếu thật sự muốn đổi bảo mẫu mới, nhất định phải cân nhắc, việc điều tra bối cảnh vô cùng quan trọng! Phải tìm người làm việc lưu loát thành thật chăm trẻ em tỉ mỉ chuyên nghiệp mới được……”

Đổng Lệ Mai nhấn mạnh hai chữ “Thành thật” vì sợ Chu Khải Hoa hồ đồ không đoán được rắp tâm của Thẩm Tuyết, Trịnh Tuệ Văn cũng mạnh mẽ gật đầu nói: “Thư ký Chu, bảo mẫu của nhà họ Bùi không chỉ có yêu cầu chăm sóc thiếu gia, mà sinh hoạt hằng ngày của Bùi tổng cũng cần phải lo liệu, bữa cơm và quần áo của Bùi tổng đều do tôi rửa giặt. Đây không phải chỉ có mỗi chuyện chăm sóc một đứa bé…… Mà sau khi Bùi tổng tỉnh lại còn cần mấy tháng điều trị phục hồi, khi đó hành động bất tiện cần người ở bên chăm sóc. Ba năm trước tôi từng chăm sóc cho Bùi tổng, tôi biết rõ phải làm thế nào…… Phải kỳ lưng, còn phải bôi thuốc……”

Chăm sóc cho Bùi tổng ba năm trước là do một hộ lý nam chuyên nghiệp, Trịnh Tuệ Văn chỉ là hỗ trợ giúp việc.

Nhưng bà ta cố ý nói khoa trương như thế, chính là muốn cho Thẩm Tuyết biết khó mà lui. Cho nên giờ phút này, bà ta lắc đầu ấp a ấp úng nói: “Thẩm tiểu thư quá trẻ, thật sự không thích hợp cho lắm…… Trai đơn gái chiếc, Bùi tổng chắc chắn cũng sẽ cảm thấy xấu hổ……”

Chu Khải Hoa bị Đổng Lệ Mai cùng Trịnh Tuệ Văn cô một câu tôi một câu nói đến có chút đau đầu, nhưng hắn cũng không dám đổi bảo mẫu mới một cách dễ dàng như vậy.

Trong ba năm rưỡi này, Bùi tổng vẫn luôn giữ lại tất cả mọi thứ trước khi Tiết tổng ra đi. Mà Trịnh Tuệ Văn là bảo mẫu do Tiết tổng mời đến sau khi kết hôn, lúc đó tìm bảo mẫu Tiết tổng đã đổi liên tiếp vài người, cuối cùng mới chọn trúng Trịnh Tuệ Văn người bảo mẫu vàng này, người bắt bẻ như thế, cũng cảm thấy Trịnh Tuệ Văn làm công việc nội trợ nhanh nhẹn sạch sẽ, nấu cơm cũng không tồi, chắc hẳn là thật sự tốt.

Mà con gái của bà dưới sự tài trợ tiền bạc của Tiết tổng được tiếp tục đi học tại trường danh giá, sau đó cũng biết báo đáp ân tình nên vẫn luôn chăm sóc cho Bùi tổng trong khoảng thời gian bị thương nặng nằm viện.

Nhưng sau này, lúc Bùi tổng đột nhiên kêu hắn thông báo tuyển dụng bảo mẫu mới, hắn mới ý thức được con gái Đổng Lệ Mai của Trịnh Tuệ Văn có tâm cơ muốn tiếp cận Bùi tổng.

Luôn có một vài cô gái trẻ cho rằng mình làm việc ở công ty là có thể quyến rũ được Bùi tổng, nên tìm đủ mọi cách để tạo ra cơ hội vô tình gặp gỡ, mà Bùi tổng mỗi lần phát giác được đều sẽ nhanh chóng vạch rõ khoảng cách, nên sa thải thì sa thải, không nên nhìn thì không nhìn, nhất là sau khi kết hôn đã xây lên một bức tường đồng vách sắt không cho người khác có bất kỳ cơ hội nào.

Nhưng sau sự cố lần đó, Bùi tổng đắm chìm trong nỗi tuyệt vọng bi thương, nằm đến nửa năm cả người đều suy sụp không còn tinh thần, nên không chú ý tới những trò xiếc lấy danh nghĩa trông nom kia của Đổng Lệ Mai. Dù sao thì lúc đó Đổng Lệ Mai mới năm ba đại học, trong mắt mọi người vẫn là một cô em gái nhỏ.

Đợi đến nửa năm sau, khi Bùi tổng nhận ra được tâm ý của Đổng Lệ Mai nên muốn sa thải Trịnh Tuệ Văn, lại bị Trịnh Tuệ Văn vừa khóc lóc vừa ầm ĩ nói đã ký hợp đồng ba năm với Tiết tổng nên không thể vô cớ sa thải bà ta, hơn nữa bà ta làm bảo mẫu, làm người chăm sóc lúc ở cữ, làm người chăm con đều rất tận tâm tận lực, chăm sóc đứa bé tận tình chu đáo, cũng có tình cảm lưu luyến không rời với đứa bé……

Bùi tổng đương nhiên sẽ không bị lời nói này của bà ta thuyết phục, nhưng cũng không vạch trần trước mặt bọn họ, chỉ là lúc ấy đổi mấy người bảo mẫu để trông nom Bùi Dục Kỳ, nhưng Bùi Dục Kỳ vẫn luôn một mực khóc ầm ĩ không ngừng chỉ có thể bất đắc dĩ giữ lại Trịnh Tuệ Văn.

Mà hắn cũng cho rằng Bùi tổng mặt lạnh đã khiến Đổng Lệ Mai biết khó mà lui, trong mấy năm nay Đổng Lệ Mai cũng không phải không quen bạn trai nào khác, vậy nên sau này Bùi tổng không nhắc lại chuyện đổi bảo mẫu nữa, nhưng hôm nay nhìn thấy bộ dạng xung phong nhận việc chăm sóc Bùi tổng này của Đổng Lệ Mai, có thể thấy được sau khi biết Bùi tổng nắm quyền Bùi gia cô ta lại mặt dày mày dạn sán đến!

Chu Khải Hoa không thích Đổng Lệ Mai tâm cơ dù chỉ một chút.

Rõ ràng là dựa vào Tiết tổng tài trợ mới có tất cả mọi thứ của cô ta ngày hôm nay, nhưng cô ta lại vào lúc hài cốt của Tiết tổng còn chưa lạnh đã bắt đầu đào góc tường nhà Tiết tổng. Nếu lúc sinh tiền Tiết tổng biết cô sinh viên mình từng giúp đỡ là loại sói mắt trắng như thế, không biết có hối hận vì đã thuê dùng và tài trợ cho hai mẹ con bọn họ hay không.

Đương nhiên, mặc dù ý thức được Đổng Lệ Mai còn chưa hết hy vọng đối với Bùi tổng khiến Chu Khải Hoa có ý kiến rất lớn đối với cô ta, nhưng bây giờ, Trịnh Tuệ Văn đã làm bảo mẫu tại gia ở nhà họ Bùi suốt năm năm, bất luận là đối với thói quen sinh hoạt của Bùi tổng hay là đối với Bùi Dục Kỳ đều rõ như lòng bàn tay, hơn nữa Bùi Dục Kỳ thiếu khuyết cảm giác an toàn, rủi ro khi đổi bảo mẫu thật sự quá lớn…… Dưới loại tình huống này, hắn làm sao dám trong thời gian Bùi tổng trọng thương hôn mê mà dễ dàng đổi Trịnh Tuệ Văn đi được!

Tương tự, hành vi tích cực tự tiến cử của Thẩm Tuyết cũng khiến Chu Khải Hoa nảy sinh không ít hoài nghi.

Bởi vì tuổi tác của vị Thẩm tiểu thư này quả thật rất trẻ, ở độ tuổi như hoa như ngọc thế này làm việc gì chẳng tốt, thế nhưng lại tiến cử mình làm bảo mẫu cho Bùi Dục Kỳ trước mặt mọi người!? Còn là dưới tình huống hắn đã đưa cho cô một tấm thẻ.

Chu Khải Hoa vốn cảm thấy biết ơn và tín nhiệm bởi vì cô là ân nhân cứu mạng của Bùi tổng, trái tim tức khắc lạnh lẽo hẳn đi, chỉ sợ lại là một Đổng Lệ Mai khác vì để tiếp cận Bùi tổng mà trăm phương nghìn kế cắm rễ ở Bùi gia!

“Nếu con tôi trưởng thành, nhất định cũng đáng yêu giống như con trai của Bùi tổng vậy…… Muốn nói chuyện cùng con, dạy con nhận biết mặt chữ, muốn làm một người bạn có thể cùng con lớn lên……”

Tiết Huệ Vũ vốn là diễn viên múa ba lê, thường xuyên dùng cảm xúc chân thật hòa vào nhân vật mà mình đóng vai, động tác biểu cảm nắm bắt tương đối đúng chỗ, mà lần trước lúc cô nói mình không có người nhà nên nghĩ quẩn tự sát, thấy được Chu Khải Hoa người đã có con hết sức mềm lòng trên phương diện này, hiện giờ một đoạn lời nói không rõ ràng lắm này của mình đủ cho hắn có không gian bổ não, vì vậy càng cường điệu tiến công vào điểm này khiến Chu Khải Hoa sinh ra tâm lý đồng tình.

Nhưng điều hiện giờ cô đang thấp giọng nói thật sự có chút xúc động.

Bản thân cô sau khi sinh Bùi Dục Kỳ ra liền buông tay mặc kệ, mãi cho đến sau khi chết nhìn thấy Bùi Dục Kỳ bị ngược đãi mới sinh ra lòng hối hận…… Nếu như cô không chết, cô sẽ là một người mẹ tốt sao? Liệu cô có còn cho rằng Bùi Dục Kỳ là hòn đá ngáng đường trên con đường cô tiến đến thành công của cuộc đời không?

Chu Khải Hoa nhìn thấy đôi mắt sáng ngời trong suốt của Thẩm Tuyết nháy mắt đã ảm đạm đi…… Hốc mắt cô đỏ bừng, lã chã chực khóc, cắn cánh môi của bản thân ngăn không cho mình khóc.

Hóa ra con của Thẩm tiểu thư cũng tên là Dục Kỳ…… Hóa ra cô ấy muốn làm bảo mẫu cho Bùi Dục Kỳ là vì nhớ nhung đứa con của mình, mà không phải là vì muốn tiếp cận Bùi tổng.

Chu Khải Hoa đột nhiên cảm thấy mình suy đoán về vị ân nhân cứu mạng này của Bùi tổng quá ác ý, chính bởi vì những lời này mà nhớ đến đêm cô Thẩm cứu Bùi tổng kia là muốn tự sát. Lúc hắn đang thắt tim thì nhìn thấy đối phương cẩn thận từng li từng tí khẽ ngắm nhìn Bùi Dục Kỳ, nhỏ giọng hỏi: “Thư ký Chu, Bùi tổng bị thương nặng hôn mê bất tỉnh, một mình Dục Kỳ nằm viện cũng rất lẻ loi…… Vậy…… trong thời gian Dục Kỳ nằm viện, tôi có thể thường xuyên đến thăm cậu bé được không?”

“Có thể có thể!” Đối mắt với ánh mắt tràn ngập khát vọng lại hàm chứa u buồn lã chã nước mắt trước mặt, nghĩ đến cô gái trẻ một thân trơ trọi này có lẽ đã ký thác tâm hồn nơi đứa bé cùng tên là Dục Kỳ, Chu Khải Hoa liền trả lời không chút do dự, thậm chí từ tận đáy lòng hy vọng cô có thể đi ra khỏi nghịch cảnh đau khổ, không còn làm chuyện ngốc nghếch nữa……

Không ngờ hắn lại đáp ứng ngay lập tức, Trịnh Tuệ Văn lúc này bất mãn nói: “Thư ký Chu, như vậy sao mà được! Bùi tổng tỉnh lại biết việc này, chắc chắn sẽ rất bất mãn, lỡ như bệnh tình của Dục Kỳ chuyển biến xấu thì làm sao bây giờ!”

Chuyển biến xấu, sao có thể chuyển biến xấu. Thấy hành động dính sát Thẩm Tuyết từ đầu đến cuối của Bùi Dục Kỳ, bộ dáng thân mật ỷ lại cùng tín nhiệm kia sao có thể khiến bệnh tình của Bùi Dục Kỳ chuyển biến xấu được, nói không chừng còn có thể trở thành một điểm đột phá.

Chu Khải Hoa nhíu mày ngắt lời nói: “Bùi tổng tỉnh lại tôi sẽ tự có cách giải thích, chuyện xảy ra hôm nay tôi đều sẽ nói cho Bùi tổng. Ngược lại là dì Trịnh, vì sao lại gay gắt phản đối như vậy, Thẩm tiểu thư có thời gian đến bầu bạn cùng Dục Kỳ, không phải có thể khiến dì nghỉ ngơi nhiều hơn chút sao?”

Lời cảnh cáo thấp thoáng của Chu Khải Hoa khiến Trịnh Tuệ Văn nghẹn họng, đang muốn đứng lên tiếp tục lý luận, nhưng đầu gối ngày càng đau khiến bà ta hít ngược vào một ngụm khí lạnh, chỉ thấy đầu gối sưng to nghiêm trọng hơn so với vừa rồi.

Đổng Lệ Mai cũng theo đó hít vào một hơi lạnh, không ngờ Trịnh Tuệ Văn thế mà lại bị thương nghiêm trọng đến thế, cô ta cho rằng mẹ mình chỉ cố ý làm bộ như không đứng dậy nổi, không ngờ là thật sự rất nghiêm trọng!

“Mẹ tôi có lẽ thật sự bị gãy xương rồi, hiện giờ tôi phải dẫn bà đi chụp X-quang.” Nói rồi, cũng không đợi những người khác trong phòng bệnh kịp có phản ứng, lập tức dìu Trịnh Tuệ Văn đi xuống lầu chụp X-quang.

Trong lòng Tiết Huệ Vũ khẽ động, lập tức đi theo. Tuy nhiên một giây sau cảm thấy góc áo bị kéo chặt siết sao, cúi đầu liền nhìn thấy ánh mắt Bùi Dục Kỳ lộ rõ hoang mang cùng bất an, thấy cô sắp rời đi thì khẩn trương túm lấy quần áo cô không chịu buông tay.

Trái tim mẹ già của Tiết Huệ Vũ lại lần nữa mềm như cọng bún, khom người xuống khẽ ôm lấy bé, thuận theo sống lưng của bé mà vỗ về nói: “Cô đi xem thử tình huống bị thương của dì xong sẽ quay lại. Con ở trong phòng ngủ tiếp đi nhé……”

“Nếu như có chuyện cần giúp đỡ, thì ấn chuông gọi.” Tiết Huệ Vũ chỉ chỉ vị trí chiếc chuông, “Sẽ có dì y tá tới đây. Đương nhiên cô sẽ quay lại nhanh thôi! Chờ cô trở lại.”

Bùi Dục Kỳ nhút nhát gật đầu, quyến luyến đưa mắt nhìn theo Tiết Huệ Vũ rời đi, một màn này được Chu Khải Hoa thu vào trong mắt, hắn vốn còn có chút lo lắng, lại nhìn thấy Bùi Dục Kỳ không ầm ĩ không nháo loạn tự mình nằm trở lại trên giường, còn thật sự tiếp tục ngủ trưa, nghe lời đến không còn là mình nữa!

Trong lòng hắn không khỏi chấn động.

Kết quả chụp X-quang cho thấy khớp đầu gối của Trịnh Tuệ Văn đã bị trật khớp xương bánh chè do ngoại lực, cần bó thạch cao bốn tuần để tiến hành cố định.

Trật khớp xương bánh chè thường gây đau đớn dữ dội, đối với khả năng vận động của của bệnh nhân có ảnh hưởng rất lớn, vì vậy trong thời gian hồi phục cần tránh lao động chân tay, để tránh tình trạng trật khớp nặng hơn.

Trịnh Tuệ Văn bị thương đầu gối, điều đó có nghĩa là bà ta không thể đi lại bằng cái chân bó thạch cao trong bốn tuần…… Trong lúc nhất thời, công việc bảo mẫu chăm sóc cho Bùi Dục Kỳ cần phải tìm người thay thế……

Tiết Huệ Vũ ở cùng Trịnh Tuệ Văn trong suốt toàn bộ quá trình làm các hạng mục kiểm tra, lúc biết được kết quả này, cô nhíu chặt lông mày mặt vô cùng có lỗi: ”Dì Trịnh, thật xin lỗi vì đã hại dì bị thương nghiêm trọng như vậy. Tiền thuốc men tôi sẽ lo toàn bộ, trong khoảng thời gian này dì nghỉ ngơi thật tốt, an tâm dưỡng bệnh……”

Mặc dù nói tiền thuốc men của Trịnh Tuệ Văn do cô lo toàn bộ, nhưng kỳ thực tấm thẻ mà Tiết Huệ Vũ sử dụng chính là tấm thẻ do Chu Khải Hoa đưa.

Mà giờ phút này, hai mắt cô đỏ hoe, mặt đầy ray rứt liên tục xin lỗi, khiến Trịnh Tuệ Văn dù trong lòng trào dâng ngàn lần tức giận, cũng không thể tìm thấy bất kỳ điểm nào để làm khó dễ cô!

“Thư ký Chu, dì Trịnh cần an tâm tĩnh dưỡng bốn tuần, ngài muốn tìm bảo mẫu mới cũng cần thời gian. Trong lúc này, cứ để tôi thay thế chăm sóc cho Dục Kỳ……”

Chu Khải Hoa thấy việc đã đến nước này, mà vừa rồi dưới sự quan sát của hắn quả thực phát hiện Bùi Dục Kỳ rất dính vị Thẩm tiểu thư này, vì thế ngượng ngùng nói: “Trong khoảng thời gian này đành nhờ cô Thẩm chăm sóc cho Dục Kỳ vậy, các loại chi phí nhất định……”

“Vốn là bởi vì tôi mới khiến cho dì Trịnh bị gãy xương, thay thế công việc của dì Trịnh cũng là điều nên làm.”

Sau khi thành công thu phục Chu Khải Hoa, Tiết Huệ Vũ quay đầu nói với Trịnh Tuệ Văn: “Dì Trịnh đừng lo lắng, dì an tâm dưỡng bệnh, tôi nhất định sẽ giúp dì chăm sóc Dục Kỳ thật tốt.”

Tiết Huệ Vũ ngoài miệng nói như vậy, kỳ thật lúc chờ báo cáo đã dùng điện thoại đặt các loại sách《Dạy trẻ tự kỷ mở miệng nói chuyện》,《Bách khoa toàn thư vỡ lòng cho bé học ngôn ngữ》,《Sách truyện ghép vần vỡ lòng》,《Tổng hợp kim chỉ nam lần đầu làm bố mẹ cần chuẩn bị》.

Cô còn vì Bùi Ôn Du sắp tỉnh lại, mà mua một quyển《Ghi chú hộ lý》.

Thậm chí lúc chuẩn bị tính tiền lướt đến《Làm sao để vãn hồi hôn nhân tan vỡ》,《Làm sao để tán đổ đàn ông》, Tiết Huệ Vũ khóe miệng khẽ giật giật, cũng chọn bỏ vào trong giỏ hàng.

Dù sao, độ thiện cảm của Bùi Ôn Du…… cũng tương đối quan trọng……

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc