Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trở Thành Cục Bông Nhỏ Của Tiên Tôn Và Ma Tôn Chương 4: Tiên Tôn Một Con, Ma Tôn Một Con

Cài Đặt

Chương 4: Tiên Tôn Một Con, Ma Tôn Một Con

Bàn tay của Tâm Ma lại giơ lên, chạm vào cục bông trắng muốt trong lòng Ôn Đạo Trần.

"Đừng chạm vào nó." Ánh mắt Ôn Đạo Trần lóe lên một tia lạnh lẽo.

Y nhanh chóng lùi lại một bước, ống tay áo màu trắng bạc ánh lên ánh bạc lưu động, như vầng trăng sáng vằng vặc trên cao.

Ôn Đạo Trần ôm chặt cục bông lông xù, móng vuốt của chú hồ ly trắng muốt đặt trên cánh tay Ôn Đạo Trần, đôi tai mềm mại áp vào áo Ôn Đạo Trần, đôi mắt to tròn đen láy, chớp chớp.

Tâm Ma cụp tay xuống, trong lòng ngứa ngáy nói: "Ta không nghĩ ngươi có thể nuôi dưỡng nó tốt."

"Đạo pháp của ngươi càng thuần khiết, tính cách của ngươi càng vô tình."

Tâm ma với dáng vẻ thiếu niên của Ôn Đạo Trần nở nụ cười quyến rũ, "Nếu muốn nuôi dưỡng nó tốt, ngươi cần có một linh hồn hoàn chỉnh, ví dụ như hấp thụ ta trở lại, như vậy ngươi sẽ không còn bị đạo pháp ảnh hưởng nữa."

Cục lông xù trong lòng Ôn Đạo Trần nhíu mày.

Nhan Tố Vi: Đây là đang dụ dỗ đúng không? Phải không?

Nhan Tố Vi vội vàng dùng móng vuốt vỗ vỗ cánh tay Ôn Đạo Trần.

Tiên Tôn, đừng bị tâm ma dụ dỗ!

Ôn Đạo Trần cảm nhận được xúc cảm mềm mại ấm áp, y cúi đầu nhìn nhóc lông xù trong lòng. Nhóc lông xù đang sốt ruột nhìn y, vẻ lạnh nhạt trên gương mặt Ôn Đạo Trần tan biến như băng tuyết tan chảy, y nở một nụ cười ôn hòa.

"Đừng sợ, ta sẽ không giao ngươi cho tâm ma đâu."

Nhan Tố Vi: Khốn kiếp... Nàng không có ý đó, nhưng kết quả thì rất tốt.

Nhan Tố Vi dừng động tác cào cấu, rất hài lòng với lựa chọn của Tiên Tôn, vui vẻ nhìn Ôn Đạo Trần.

Nói đi thì phải nói lại, cứ ở mãi bên cạnh tâm ma như vậy không tốt chút nào.

Nhan Tố Vi tính toán phải mau chóng khiến Ôn Đạo Trần rời đi.

Cục lông xù trắng muốt nghiêng đầu qua trái, qua phải, đuôi vẫy vẫy không yên, lại một lần nữa dùng móng vuốt cào áo Ôn Đạo Trần.

Ôn Đạo Trần nhìn chú hồ ly ấu trùng trong lòng, suy nghĩ một chút, ôn hòa hỏi: "Ngươi ghét nơi này sao?"

Nhan Tố Vi mạnh mẽ gật đầu, mắt sáng lấp lánh.

"Được, vậy chúng ta đi thôi." Ôn Đạo Trần che chở ấu trùng, tránh xa tâm ma.

Tâm ma thường xuyên chủ động khiêu khích Ôn Đạo Trần, nếu có thể gây ra sự dao động cảm xúc cho Ôn Đạo Trần, thì tâm ma sẽ có cơ hội thừa cơ xâm nhập.

Lúc này Ôn Đạo Trần không hề phớt lờ tâm ma, nhưng tâm ma lại cảm thấy mình không thể thừa cơ xâm nhập.

Ôn Đạo Trần trông như một bà mẹ già sợ con bị cướp mất, sự đề phòng của y đối với tâm ma càng nghiêm trọng hơn.

Trước khi rời đi ngón tay thon dài như ngọc của Ôn Đạo Trần bấm một phù chú.

Phù chú linh lực mang theo sức trấn áp nhanh chóng dán lên người tâm ma, tâm ma ngay lập tức bị đẩy lùi vào đầm nước lạnh. Đồng thời phù chú linh lực nổi trên mặt đầm nước lạnh trở nên mạnh hơn.

Sau đó Ôn Đạo Trần ôm chú hồ ly ấu trùng rời đi.

Vì chú hồ ly ấu trùng này đã được giao cho y chăm sóc, y tự nhiên sẽ tận tâm tận lực, luôn để mắt đến chú hồ ly ấu trùng.

Vậy thì nhóc hồ ly ấu trùng sẽ phải hành động cùng y.

Ôn Đạo Trần suy nghĩ, sau đó ôn hòa nói với cục bông trắng muốt trong lòng: "Đây là ngày thứ hai mươi, đến ngày tám mươi mốt, hắn sẽ bị trấn áp hoàn toàn."

"Lúc đó ta sẽ không đưa ngươi đến đây nữa."

Nhan Tố Vi ngẩng đầu lên nhìn Ôn Đạo Trần.

Gió mang theo hơi nước từ đầm nước lạnh thổi vào bộ lông mềm mại của Nhan Tố Vi, đôi tai hồ ly nhọn hoắt khẽ run rẩy.

Ôn Đạo Trần sống mũi cao, lông mày mắt thanh lãnh, da trắng môi đỏ, lúc này trên mặt mang theo nụ cười hiền từ.

Trong nguyên tác Ôn Đạo Trần sau này có thể vì tình mà nhập ma, điều đó cho thấy Ôn Đạo Trần đã không tiêu trừ được tâm ma.

Sau khi nhập ma Ôn Đạo Trần không còn danh hiệu Huyền Tiêu Tiên Tôn nữa, thân bại danh liệt, vì tranh giành nữ chính mà trải qua đủ loại Tu La Tràng, mất đi tất cả, nhưng nữ chính vẫn kiên định chọn ở bên nam chính Quý Tiện.

Sau đó Ôn Đạo Trần nhập ma chịu đựng sự hành hạ đau đớn của linh mạch vỡ nát, tự phong ấn mình trong một dãy núi dung nham ở Ma vực.

Đạo pháp của Ôn Đạo Trần chú trọng linh lực thông suốt, sẽ khiến nhiệt độ cơ thể y lạnh lẽo như ngọc.

Vùng dung nham nóng bỏng đối với Ôn Đạo Trần mà nói là một sự hành hạ.

Nhan Tố Vi thầm nghĩ.

Vì cuộc sống mà giúp nữ chính tăng thiện cảm và việc nàng ngăn cản Ôn Đạo Trần nhập ma không hề xung đột với nhau.

Nhan Tố Vi dùng đệm thịt mềm mại vỗ vỗ vào quần áo Ôn Đạo Trần, lộ ra vẻ mặt vui vẻ, ý nói nàng mong chờ Ôn Đạo Trần sẽ trấn áp hoàn toàn tâm ma.

Nụ cười trên mặt Ôn Đạo Trần càng trở nên dịu dàng hơn.

Y ôm nhóc lông xù trở về động phủ.

Trên đỉnh núi phong cảnh u tĩnh, chim hót hoa thơm, động phủ mang dáng dấp biệt thự, cột chạm ngọc đẽo.

Bên trong động phủ, tiểu tiên đồng đang quét dọn vệ sinh. Nụ cười hiền từ trên mặt Ôn Đạo Trần trong khoảnh khắc tiểu tiên đồng xuất hiện trong tầm mắt y đã được thay thế bằng vẻ lạnh nhạt, cao ngạo.

Tiểu tiên đồng thấy Ôn Đạo Trần ôm một chú hồ ly nhỏ không có linh lực dao động trong lòng, kỳ lạ hỏi: "Tiên Tôn, con hồ ly hoang này là...?"

Tiểu tiên đồng bên cạnh Ôn Đạo Trần tu vi cũng là bậc nhất trong Tu Chân Giới, chỉ một cái là có thể phán đoán được linh lực của đối phương.

Con hồ ly này không có bất kỳ linh lực nào, rõ ràng không phải là linh thú.

Chỉ là một con thú bình thường thôi, một con thú hoang vô tình xông vào tông môn, bị Tiên Tôn bắt được chăng?

Ôn Đạo Trần khẽ nhíu mày.

"Nó không phải hồ ly hoang, từ hôm nay ta sẽ nuôi nó."

Tiên Tôn vậy mà lại muốn nuôi một con vật nhỏ ư?

Tiểu tiên đồng lần đầu tiên thấy Tiên Tôn sẵn lòng giữ lại một sinh linh trong động phủ của mình.

Địa vị của con vật nhỏ này trong lòng Tiên Tôn chắc chắn không hề đơn giản.

Tiểu tiên đồng vội vàng cầu xin: "Tiên Tôn, là ta lỡ lời, xin Tiên Tôn trách phạt."

Ôn Đạo Trần đối đãi với mọi người đều thờ ơ, tính tình lạnh lùng, lại còn nghiêm khắc.

Nếu là trước đây Ôn Đạo Trần sẽ lạnh nhạt gật đầu, để tiểu tiên đồng đi Diện Bích tự kiểm điểm. Nhưng Ôn Đạo Trần liếc nhìn chú hồ ly nhỏ trắng muốt trong lòng, chú hồ ly nhỏ dường như đã hơi mệt mỏi, co người lại, đầu cúi xuống, cằm tựa vào tay y.

Chuyện của ấu trùng quan trọng hơn.

"Ngươi đi lấy cho nó một ít thức ăn." Ôn Đạo Trần nói với tiểu tiên đồng.

Tiểu tiên đồng trong lòng càng thêm ngạc nhiên, vội vàng đáp lời, sau đó hấp tấp xuống núi đi chọn thức ăn cho ấu trùng.

Trong động phủ của Huyền Tiêu Tiên Tôn không có thức ăn, cũng không có bếp.

Là một tu sĩ mạnh mẽ, Huyền Tiêu Tiên Tôn đã sớm tích cốc.

* Tích cốc là phép tu luyện không ăn cơm gạo, chỉ hấp thụ linh khí hoặc dùng đan dược để sống, thường thấy trong truyện tu tiên.

Ôn Đạo Trần ôm chú hồ ly trắng muốt bước vào trong nhà.

Trong nhà bài trí trang nhã, sạch sẽ gọn gàng, trên tường treo những bức thư họa tao nhã.

Nhan Tố Vi nhìn một vòng, cảm thấy khá bình thường, hơi giống phòng của một thư sinh.

Nàng vốn nghĩ phòng của Tiên Tôn sẽ rất tôn quý xa hoa.

Tuy nhiên Huyền Tiêu Tiêu Tôn tính cách nội liễm, không coi trọng vật chất, nghĩ kỹ lại căn phòng này rất phù hợp với Huyền Tiêu Tiên Tôn.

Ôn Đạo Trần suy nghĩ một chút giữa việc giao chú lông xù cho tiểu tiên đồng trông nom và tự mình trông nom, rất nhanh đã chọn vế sau.

Vì vậy y trực tiếp đưa nhóc lông xù vào phòng mình.

"Ở đây sạch sẽ, ngươi có thể đi lại tùy ý."

Ôn Đạo Trần đặt cục bông trắng muốt lên bàn.

Chú hồ ly nhỏ đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, nghiêng đầu.

Nhan Tố Vi: Khoan đã, thảo nào y cứ ôm nàng mãi, hóa ra là sợ nàng chạy lung tung trên đất bẩn làm dơ lông.

Nhan Tố Vi lại quan sát phòng của Ôn Đạo Trần, phát hiện sạch đến không thể tin được, sáng loáng.

Nhan Tố Vi nhận ra Ôn Đạo Trần là một người nghiện sạch sẽ.

Nhan Tố Vi nghiêng đầu trở lại, thấy Ôn Đạo Trần đang nhìn chằm chằm vào nàng, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Nhan Tố Vi: Ý là bảo ta đi lại sao?

Cục lông xù bước một bước.

Đây là lần đầu tiên Nhan Tố Vi dùng cơ thể này đi lại, rất không quen, đi loạng choạng.

Cái đuôi của chú hồ ly ấu trùng lắc lư run rẩy đi từng bước, đệm thịt dẫm lên mặt bàn trơn trượt, không kiểm soát được mà không cẩn thận bị ngã một cú.

Nhan Tố Vi: Lần đầu làm động vật, thật sự không có kinh nghiệm.

Chú hồ ly ấu trùng lăn tròn trên mặt bàn gỗ đàn hương, cố gắng đứng dậy, Ôn Đạo Trần mím chặt môi, ngón tay vươn ra nhưng rồi dừng lại.

Con ấu trùng này đi lại không quen, cần phải luyện tập nhiều.

Lý trí của Ôn Đạo Trần nghĩ vậy.

Chú hồ ly ấu trùng lại đứng dậy, rụt rè đi vài bước rồi lại đột nhiên trượt chân, thân thể không phối hợp lại ngã lần nữa.

Cái đầu lông xù đập vào bàn, phát ra tiếng động nhẹ.

Ôn Đạo Trần không thể chịu đựng được, vội vàng vươn tay đỡ lấy chú hồ ly nhỏ và nhanh chóng điểm một phép thuật linh lực trị liệu lên đầu chú hồ ly nhỏ.

Linh lực ấm áp ngay lập tức bao bọc lấy cơ thể ấu trùng lông xù.

Nhan Tố Vi chớp chớp mắt cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Nàng không hề biết rằng phép trị liệu này là một phép trị liệu cao cấp, thậm chí có thể biến thịt thối thành máu thịt, cứu sống những người bị thương nặng sắp chết.

Sau đó Ôn Đạo Trần chăm chú theo dõi từng bước đi của chú hồ ly nhỏ lông xù. Hễ chú hồ ly có vẻ sắp ngã, y lập tức đưa tay ra đỡ lấy.

Suy nghĩ của Ôn Đạo Trần đã nhanh chóng thay đổi.

Đi không vững thì phải đỡ, nếu không lỡ nhóc con bị thương thì sao.

Sau khi Nhan Tố Vi cuối cùng đã thích nghi với việc đi lại bằng cơ thể lông xù, tiểu tiên đồng mang thức ăn mua từ cửa hàng tông môn dưới chân núi trở về.

Một đống sản phẩm từ sữa được đặt trước mặt Nhan Tố Vi.

"Ngươi thích ăn cái nào? Tự mình chọn đi." Ôn Đạo Trần đẩy những bức thư họa trên bàn sang một bên, xếp thức ăn thành một hàng.

Nhan Tố Vi: Huhu, hạnh phúc quá.

Cơ thể Nhan Tố Vi rất đói, nàng vội vàng dùng móng vuốt ôm lấy thức ăn, bắt đầu gặm.

Ôn Đạo Trần đưa ngón tay ra nhẹ nhàng chạm vào phần lông trên trán chú hồ ly nhỏ trắng muốt, khóe môi nở nụ cười ôn hòa.

"Đi tìm cho nó một cái giỏ trúc và một tấm chăn nỉ nữa." Ôn Đạo Trần quay đầu bình thản nói với tiểu tiên đồng.

Tiểu tiên đồng gật đầu định đi lấy, Ôn Đạo Trần bỗng nói: "Thôi, ta tự lấy."

Nhan Tố Vi tò mò nhìn Ôn Đạo Trần.

Ôn Đạo Trần lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một chiếc giường ngọc nhỏ màu sắc thuần khiết.

Mắt tiểu tiên đồng mở to.

Đó là Linh Tâm Tháp! Có thể điều khiển kích thước, được làm từ Côn Luân Ngọc, do một đại sư luyện khí đã ẩn cư chế tạo, bên trong được truyền vào trận pháp có tác dụng bảo vệ tinh thần hàng đầu.

Sau đó Ôn Đạo Trần lấy từ nhẫn trữ vật ra một tấm chăn phát ra ánh sáng rực rỡ, trải lên Linh Tâm Tháp.

Đồng tử tiểu tiên đồng giãn ra vì sốc: Đây là Tử Vũ Hoa Điệp Thảm!!! Vật phẩm xa xỉ duy nhất trong Tu Chân Giới, pháp khí phòng ngự cực phẩm!

Ôn Đạo Trần hài lòng vuốt phẳng những nếp gấp trên tấm chăn, như vậy thì nhóc con đã có chỗ ngủ rồi.

Sau đó Ôn Đạo Trần nhìn nhóc lông xù, hơi ngạc nhiên.

Chỉ thấy cục lông xù trắng muốt nằm sấp trên bàn, mắt nhắm nghiền, bụng phập phồng theo hơi thở đã ngủ thiếp đi rồi.

Ý thức của Nhan Tố Vi đột nhiên nhảy ra khỏi cơ thể ấu trùng Linh Hồ trước mặt Ôn Đạo Trần. Khi nàng hồi thần, nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

Liễu Thanh Hàm: "Thế là phân thân được rồi, tiện lợi thật."

[Đúng vậy, nhưng giới hạn chỉ có hai cái.]

"Tiên Tôn một con, Ma Tôn một con, vừa đủ." Liễu Thanh Hàm vui vẻ nói.

Nhan Tố Vi nhận ra thuật phân thân của linh hồ đã được khởi động.

Nhan Tố Vi cúi đầu nhìn thấy móng vuốt lông xù của mình, cũng trắng muốt.

Cơ thể này là cơ thể mới sao?

Nghe cuộc đối thoại của nữ chính và hệ thống, lần sử dụng thuật phân thân này là do nữ chính, với tư cách là chủ khế ước đã ra lệnh cho nàng.

Sau khi nữ chính rời đi nàng sẽ chuyển đổi ý thức đến các phân thân khác như thế nào?

Nhan Tố Vi đầy nghi ngờ và không thể hiểu rõ, đang suy nghĩ.

"Không biết bên Tiên Tôn thế nào rồi, Tiên Tôn lạnh lùng như băng, giao tiên thú cho y, ta thực ra hơi lo lắng," Liễu Thanh Hàm trò chuyện với hệ thống.

[Không sao đâu, con linh hồ này tuy là hàng lỗi, nhưng cũng là tiên thú, sẽ không dễ dàng chết như vậy đâu, dù có đói một tháng cũng không ảnh hưởng đến tính mạng.]

Cục bông nhỏ trong lòng Liễu Thanh Hàm lập tức trừng mắt.

Nhan Tố Vi: Tố cáo ngươi ngược đãi động vật nhỏ!

"Lát nữa gặp Ma Tôn, ta nên giả vờ đau khổ hơn một chút, quan tâm vết thương của hắn." Liễu Thanh Hàm lên kế hoạch nói.

Liễu Thanh Hàm và hệ thống đi trong rừng tối của Ma vực, đang tìm Ma Tôn Bùi Vịnh Từ. Theo thông tin của hệ thống, Ma Tôn Bùi Vịnh Từ vừa bị kẻ phản bội đâm sau lưng trong rừng tối, đang xử lý kẻ phản bội.

Liễu Thanh Hàm muốn tình cờ gặp Ma Tôn Bùi Vịnh Từ, tặng tiên thú cho hắn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc