Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trở Thành Cục Bông Nhỏ Của Tiên Tôn Và Ma Tôn Chương 3: Huynh Phải Chăm Sóc Nó Thật Tốt Nhé

Cài Đặt

Chương 3: Huynh Phải Chăm Sóc Nó Thật Tốt Nhé

Động phủ trong lời của Huyền Tiêu Tiên Tôn là mấy ngọn núi.

Đó chỉ là nơi y ở.

Trên thực tế toàn bộ Dao Quang Tông đều thuộc về Huyền Tiêu Tiên Tôn.

Nhan Tố Vi: Chỗ ở của ta hình như đã được sắp xếp rồi.

Nhan Tố Vi nghe thấy nữ chính Liễu Thanh Hàm vui vẻ nói với hệ thống: "Y muốn nuôi, tốt quá rồi."

Nhan Tố Vi được Liễu Thanh Hàm ôm chặt, Liễu Thanh Hàm không lập tức đưa Nhan Tố Vi cho Tiên Tôn, mà quan tâm nói: "Có bất tiện không? Huynh đừng miễn cưỡng nhé."

"Không sao, sư phụ ta sẽ không để ý việc ta nuôi một con tiểu hồ ly." Ôn Đạo Trần bình thản nói.

Tông chủ Dao Quang Tông đã bán ẩn cư, Ôn Đạo Trần nắm giữ toàn bộ công việc của Dao Quang Tông.

Nhan Tố Vi vội vàng chớp chớp đôi mắt mềm mại đáng yêu với Ôn Đạo Trần, bày tỏ lòng biết ơn.

[Ký chủ, độ thiện cảm lại tăng lên.]

Nội tâm Liễu Thanh Hàm: "Nhanh vậy sao? Xem ra tặng tiên thú để chữa lành cho y quả nhiên là một lựa chọn tốt."

"Vậy thì thật tốt quá." Liễu Thanh Hàm nhìn Ôn Đạo Trần, gương mặt ngạc nhiên vui mừng, nàng ta vuốt ve ấu trùng Linh Hồ trắng muốt trong lòng, đầy thiện tâm và thương xót nói, "Nhóc con này cuối cùng cũng không cần phải lén lút trốn tránh nữa rồi."

"Ta vốn còn đang lo lắng làm sao để sắp xếp cho nó, nó thực sự quá nhỏ, không thể theo ta bôn ba bên ngoài."

Ánh mắt Ôn Đạo Trần khẽ động, hỏi: "Ngươi muốn rời khỏi tông môn?"

"Gần đây ta học được thuật luyện đan mới, có một số nguyên liệu trong cửa hàng tông môn không có, ta cần đi một số bí cảnh để thu thập." Liễu Thanh Hàm tự nhiên nói ra lý do đã chuẩn bị từ trước.

"Trong khoảng thời gian này, chỉ có thể làm phiền huynh giúp ta chăm sóc nhóc con này rồi." Liễu Thanh Hàm cúi đầu, ngại ngùng nói.

"Không sao." Ôn Đạo Trần nhàn nhạt nói.

"Ta cảm thấy y không mấy bận tâm về việc ta rời đi." Liễu Thanh Hàm và hệ thống thảo luận.

[Độ thiện cảm vẫn chưa đủ.]

"Hy vọng sau khi ta trở về độ thiện cảm sẽ không mất hết." Liễu Thanh Hàm lo lắng nói.

Hệ thống an ủi: [Ký chủ, mặc dù linh hồ là hàng lỗi, nhưng với tư cách là đạo cụ công lược, nó có thể thụ động tăng thiện cảm của đối tượng công lược.]

Liễu Thanh Hàm nhẹ nhàng gãi cằm nhóc lông xù.

"Vậy thì phải nhờ nhóc con rồi."

Nhan Tố Vi: Được thôi, ta là một phần trong trò chơi của hai người.

Liễu Thanh Hàm thu thập xong lá trúc trước mặt Ôn Đạo Trần, sau đó đưa ấu trùng Linh Hồ cho Ôn Đạo Trần.

Liễu Thanh Hàm nhân cơ hội này đã nhận được ngọc bội có thể liên lạc với Ôn Đạo Trần.

"Ta về trước đây, huynh phải chăm sóc nó thật tốt nhé." Liễu Thanh Hàm cười tươi, rạng rỡ nói.

Nhan Tố Vi - người đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng: Khốn kiếp, đây chính là công lược, trông có vẻ lơ đãng nhưng thực chất toàn là mánh khóe.

Sau khi Liễu Thanh Hàm rời đi, Ôn Đạo Trần xách nhóc hồ ly trắng muốt đi về phía bên kia rừng trúc.

Lá trúc xào xạc, bóng cây đan xen.

Ôn Đạo Trần bước qua những bóng cây, y mặc áo choàng rộng màu trắng bạc, thắt đai ngọc, tóc đen da trắng, dáng vẻ cao quý, ánh mắt lạnh nhạt.

Nhiệt độ xung quanh ngày càng hạ thấp.

Mặt đất phủ đầy băng tuyết.

Tiếng nước chảy róc rách từ từ lan tỏa, tạo nên cảm giác hư ảo giữa rừng trúc.

Nhan Tố Vi kỳ lạ nhìn Ôn Đạo Trần.

Hướng đi này, không khí này, ngay cả khi nàng là một con hồ ly chẳng hiểu gì cũng có thể nhận ra Ôn Đạo Trần không phải đang trên đường về động phủ.

Gió lạnh kèm hơi nước thổi vào lông Nhan Tố Vi, khiến nàng vừa lạnh vừa đói.

Hơn nữa y cứ xách nàng lên, bốn chân lơ lửng, bụng phơi ra, cực kỳ không an toàn.

Phải nghĩ cách để y biết nàng đang rất khó chịu.

Nhan Tố Vi giơ móng trước lên, cố gắng giãy giụa vỗ vỗ tay Ôn Đạo Trần.

Ngón tay Ôn Đạo Trần đẹp như ngọc quý, thon dài trắng nõn, không vương bụi trần, rất lạnh.

Lông mềm mại của chú lông xù ấm áp, móng vuốt vội vã.

Ôn Đạo Trần nâng cánh tay, đôi mắt lạnh lùng không gợn sóng chạm vào mắt chú hồ ly nhỏ.

Nhan Tố Vi giơ móng vuốt lên, cố gắng chỉ vào lưng mình. Đối với một ấu trùng như nàng, đây là một động tác rất khó, cả người hồ ly đều vẹo vọ, chiếc đuôi bông xù giãy giụa vẫy qua vẫy lại.

Ánh mắt Ôn Đạo Trần thoáng qua sự bất ngờ.

"Ngươi không muốn ta xách ngươi như vậy sao?"

Nhan Tố Vi vội vàng gật đầu.

Hai tai hồ ly vẫy vẫy, màu hồng mềm mại ẩn trong bộ lông trắng.

Ôn Đạo Trần không ngờ chú hồ ly nhỏ này lại khai mở thần trí sớm như vậy, không giống những dã thú bí cảnh bình thường.

Chỉ là linh lực trên người chú hồ ly nhỏ này cực kỳ yếu ớt, không thể tu luyện, tư chất bình thường.

Chỉ đơn thuần là... thông minh sao?

Nuôi dưỡng một sinh vật sống ấu trùng là một việc nan giải đối với Ôn Đạo Trần.

Không ngờ chú hồ ly nhỏ này lại lanh lợi đến vậy.

Khóe môi Ôn Đạo Trần khẽ nhếch lên, nụ cười thoáng qua.

Bàn tay thon dài như ngọc của Tiên Tôn nâng nhóc lông xù lên, ôm vào lòng, động tác ôn hòa.

Nhan Tố Vi cúi đầu vừa vặn nhìn thấy bàn tay của Tiên Tôn.

Nàng đột nhiên phát hiện trên tay Ôn Đạo Trần có vài vết cắn, toát ra vẻ mờ ám, chỉ khi nhìn kỹ mới thấy.

Tình huống gì đây?

Quan hệ của nữ chính và Tiên Tôn bây giờ dường như chỉ dừng lại ở việc có thể nói chuyện.

Chẳng lẽ có người khác đã tiếp cận Tiên Tôn?

Nhan Tố Vi rơi vào trầm tư.

Nàng đã ký khế ước với nữ chính, vì sự tồn tại lâu dài của bản thân sau này, nàng nên giúp nữ chính, cố gắng tăng độ thiện cảm của nữ chính trong mắt Tiên Tôn.

Mặc dù nàng hoàn toàn không biết một con thú lông xù có thể làm gì để hỗ trợ câu chuyện tình yêu phức tạp của họ.

Tóm lại cần chú ý xem xung quanh Tiên Tôn có ai có quan hệ thân thiết với y không.

Trên tay Ôn Đạo Trần đột nhiên xuất hiện cảm giác ẩm ướt.

Y nhìn qua thì thấy chú hồ ly nhỏ đang dùng mũi chạm vào tay y.

"Sao thế?" Ôn Đạo Trần hạ giọng hỏi.

Mắt chú hồ ly nhỏ mở to, dường như đang do dự.

Ôn Đạo Trần: "?"

Một ấu trùng nhỏ như vậy, lại có thể có cảm xúc phức tạp như sự do dự sao?

Chú hồ ly nhỏ tiếp tục dùng mũi chạm vào tay y, Ôn Đạo Trần phát hiện, chú hồ ly nhỏ chạm vào đúng vết thương trên tay y.

Mắt chú hồ ly nhỏ ướt át toát lên vẻ lo lắng và bối rối.

Ôn Đạo Trần nở nụ cười, "Không sao, vết thương nhỏ thôi, sẽ sớm lành lại."

Nhan Tố Vi: Á á á, muốn biết vết cắn đó là do ai!

Chú hồ ly nhỏ vẫn rất lo lắng, tiếp tục dùng mũi chạm vào vết cắn trên tay Ôn Đạo Trần.

"Ngươi ghét vết thương này sao?" Ôn Đạo Trần hỏi.

Chú hồ ly nhỏ lập tức gật đầu.

Sau đó chú hồ ly nhỏ nhe răng, hung dữ mà vẫn đáng yêu.

Chú hồ ly nhỏ nhe răng vào không khí vài cái.

Ôn Đạo Trần khẽ nhíu mày.

Y một tay ôm chú hồ ly nhỏ, dùng linh lực đỡ lấy thân thể nàng, tránh để chú hồ ly nhỏ bị lơ lửng, sau đó nâng tay lên nhẹ nhàng chạm vào miệng chú hồ ly nhỏ.

"Đừng tùy tiện tỏ ra hung hăng."

Một ấu trùng yếu ớt như vậy, tỏ ra hung hăng với người ngoài chỉ khiến đối phương có thêm ham muốn săn bắt.

"Phải học cách ẩn giấu khí tức, vào thời điểm thích hợp trực tiếp cắn đứt cổ đối thủ, một đòn chí mạng." Giọng điệu của Ôn Đạo Trần mang theo sự quan tâm dạy bảo.

Nhan Tố Vi: Sao đột nhiên lại dạy ta thế này.

Nhan Tố Vi phiền não xoa xoa tai.

Ôn Đạo Trần không biết hành động vừa rồi của nàng là muốn hỏi ai đã làm y bị thương.

Ài, đúng là khó để người khác hiểu được ý của nàng, nhưng nàng chỉ là một cục lông xù thôi.

Chú hồ ly nhỏ sau khi bị "quở trách", dường như rất buồn, mắt lộ vẻ thất vọng, móng vuốt mềm mại đáng yêu đặt lên tai, co rúm lại.

Ôn Đạo Trần không khỏi tự trách liệu giọng điệu của mình có quá nặng lời không.

Ánh mắt Ôn Đạo Trần lướt qua chú hồ ly nhỏ, lông mày nhíu lại giãn ra, ôn hòa kiên nhẫn nói: "Ta sẽ bảo vệ ngươi, đừng sợ."

Động tác xoa tai của Nhan Tố Vi dừng lại, lập tức vui vẻ nhìn Ôn Đạo Trần.

Được Tiên Tôn bảo vệ quả là điều tốt.

Trong nguyên tác, Tiên Tôn, Ma Tôn, Yêu Chủ là ba người mạnh nhất trong Tu Chân Giới hiện tại.

Còn về sau khi nam chính thật sự xuất hiện và bảng xếp hạng chiến lực thay đổi đó là chuyện sau này.

Tuy nhiên dù không phải mạnh nhất nhưng nàng cũng chỉ là một nhóc con lông xù mà thôi, được một Tiên Tôn nổi tiếng của một tông môn lớn trong Tu Chân Giới bảo vệ cũng đã quá đủ rồi.

Nhóc con lông xù trắng muốt dùng đôi mắt đầy hy vọng nhìn Ôn Đạo Trần.

Nụ cười của Ôn Đạo Trần càng trở nên ôn hòa.

Y ôm nhóc lông xù đi đến đích.

Trận pháp bát quái khởi động, lối vào mở ra, một đầm nước lạnh xuất hiện trong tầm nhìn của Nhan Tố Vi.

Nước trong đầm nước lạnh phủ đầy sương tuyết, linh lực dao động, linh lực tụ lại thành những sóng quang phù văn có tác dụng trấn áp.

Nhan Tố Vi kinh hãi trong lòng.

Đây là đầm nước lạnh dùng để trấn áp tâm ma.

Trong nguyên tác, Ôn Đạo Trần quả thật có một khoảng thời gian cần dùng đầm nước lạnh để trấn áp tâm ma, nhưng đó là tình tiết trong cảnh Tu La Tràng sau này.

*Tu La Tràng thường được dùng theo nghĩa ẩn dụ để chỉ một tình huống hỗn loạn cảm xúc, nơi nhiều người tranh giành tình cảm, đặc biệt là khi các nhân vật cùng thích một người, và xảy ra đối đầu, ghen tuông, giành giật cực kỳ gay cấn – một “chiến trường tình cảm” đúng nghĩa.

Ôn Đạo Trần yêu nữ chính Liễu Thanh Hàm, nhưng rồi phát hiện Liễu Thanh Hàm có rất nhiều người theo đuổi và nàng ta không thực sự yêu y. Tâm ma của y nổi dậy, Tiên Tôn nhập ma, vừa kích thích vừa loạn lạc.

Kỳ lạ.

Ôn Đạo Trần lúc này đã sử dụng đầm nước lạnh rồi sao?

Cái này không giống trong sách.

Nhan Tố Vi ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn gương mặt Ôn Đạo Trần.

Dung nhan nam nhân thanh lãnh, khí chất thánh khiết.

Hoàn toàn không giống vẻ nhập ma.

Sự bối rối trong lòng Nhan Tố Vi khi Ôn Đạo Trần đứng cạnh đầm nước lạnh đã được giải đáp bước đầu.

Ôn Đạo Trần ôm cục lông xù trắng muốt, sóng nước trong đầm nước lạnh lay động, một lát sau một bóng người mờ ảo hiện ra.

"Lần trước chưa rút ra bài học sao? Ngươi vẫn chưa chịu từ bỏ." Bóng người đó nói.

Giọng bóng người đó mang theo sự non nớt của thiếu niên, thanh âm có chút quen thuộc.

Nhan Tố Vi: Đây hình như là giọng của Ôn Đạo Trần.

Nhan Tố Vi mở to mắt.

Nàng thấy bóng người trong đầm nước lạnh toát ra vẻ tà khí, linh lực hỗn loạn.

Chẳng lẽ đây là tâm ma?

Một số tu sĩ để theo đuổi đạo pháp thuần khiết hơn sẽ cố ý tinh luyện ra tâm ma của mình, trấn áp tâm ma trong một vật chứa, thông qua việc không ngừng gặp gỡ tâm ma, dần dần hóa giải tâm ma. Như vậy sau này sẽ không còn tâm ma nữa.

Tuy nhiên rất ít người chọn thủ đoạn này.

Vì tâm ma có sức mê hoặc cực mạnh, hầu hết tu sĩ không những không hóa giải được tâm ma mà ngược lại còn rước họa vào thân, trực tiếp sản sinh ra tâm ma mạnh mẽ hơn.

Trong nguyên tác, tính cách Ôn Đạo Trần nghiêm cẩn, lạnh lùng, thậm chí có thể nói là cổ hủ.

Nhan Tố Vi thực sự không ngờ, Ôn Đạo Trần lại chọn cách tinh luyện tâm ma.

Dường như còn là lén lút tinh luyện.

Nhan Tố Vi nhìn chằm chằm vào tâm ma trong đầm nước lạnh.

Đột nhiên, tâm ma khẽ cười một tiếng.

"Đây là cái gì?"

Nhan Tố Vi suýt nữa dựng lông.

"Một con ấu trùng được bạn bè ta nhờ chăm sóc." Ôn Đạo Trần bình thản nói.

Tâm Ma im lặng một chút, có vẻ ngạc nhiên.

"Ngươi lại sẵn lòng chủ động tiếp xúc với một sinh linh nhỏ bé như vậy sao?"

Ôn Đạo Trần rũ mi mắt, nhẹ nhàng vuốt ve cục bông trắng muốt trong lòng, nói: "Đây chính là điểm khác biệt giữa ta và ngươi."

Linh lực quanh Tâm Ma lập tức hỗn loạn, tà khí càng nồng đậm hơn, "Không, ta và ngươi vốn dĩ là một thể, nếu tách ta ra ngươi sẽ không còn trọn vẹn nữa."

Ánh mắt Ôn Đạo Trần hơi sâu hơn, giọng nói thờ ơ: "Những ký ức ngươi mang theo đáng lẽ nên bị lãng quên."

Đôi mắt chú hồ ly nhỏ trong lòng Ôn Đạo Trần mờ mịt.

Nhan Tố Vi: Khốn kiếp, đừng nói chuyện kiểu bí ẩn thế chứ.

"Vậy thì ngươi không nên đến gặp ta." Tâm Ma lạnh nhạt nói.

Ôn Đạo Trần lắc đầu: "Ta mới nuôi một ấu trùng, đương nhiên phải để ấu trùng gặp ngươi."

Một lát sau một Ôn Đạo Trần ở độ tuổi thiếu niên xuất hiện bên bờ.

Tâm Ma Ôn Đạo Trần vươn tay, di chuyển về phía cục bông lông xù trong lòng Ôn Đạo Trần.

Nhan Tố Vi: "!!!"

Không ai nói với nàng Tâm Ma còn có thể bước ra ngoài!

Nhan Tố Vi theo bản năng rúc vào lòng Ôn Đạo Trần.

Ôn Đạo Trần bảo vệ Nhan Tố Vi, nghiêm túc nói: "Nó còn nhỏ, linh lực trên người ngươi không trong sạch, sẽ dọa nó sợ."

Tâm Ma nhướn mày, lạnh lùng nói: "Con ấu trùng này trông đáng yêu đấy, ta sờ một cái thì sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc