Sau khi thỏa mãn, anh rất hiếm khi dời tầm mắt và sự chú ý lên người cô.
Giữa bọn họ, chưa từng có những phân đoạn ôn nhu, kiều diễm như cùng nhau tắm chung.
Giống như trong suốt sáu tháng qua.
Bọn họ chỉ tiếp xúc thân mật.
Rất ít khi ôm ấp, cũng chẳng hề hôn môi.
Dư Mẫn đặt ngón tay lên môi.
Nhớ lại nụ hôn đầu tiên giữa cô và Tưởng Thừa Trạch.
Trong bầu không khí ngập ngụa mùi cồn và tàn dư của khói thuốc, cô ngửa đầu, rướn nửa người đến trước mặt anh, đôi môi cọ xát loạn xạ. Hơi thở ướt át, dính dấp không ngừng từ miệng cô truyền sang anh.
Anh hờ hững đỡ lấy gáy cô, đáp lại, nhưng tựa như đang hôn một cành cây, một hòn đá, hay một người xa lạ.
Cứng nhắc và nhạt nhẽo.
Cô nhịn không được lén mở mắt nhìn anh.
Hàng chân mày và ánh mắt của anh vẫn lạnh nhạt như thường lệ, không có biểu cảm gì quá lớn.
Chỉ lộ ra một chút thẫn thờ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Có lẽ chỉ khi ở trước mặt Tô Mạn, Tưởng Thừa Trạch mới bộc lộ ra đôi chút cảm xúc: vui vẻ, chiều chuộng, hay bất đắc dĩ...
Dư Mẫn tắt vòi hoa sen.
Trong đầu không kìm được hiện lên hình ảnh cô bé gái cười rạng rỡ khoe hàm răng trắng đều tăm tắp.
Cô vẫn nhớ rất rõ, lần đầu tiên gặp Tô Mạn, dáng vẻ Tô Mạn mặc chiếc váy liền thân kẻ sọc mỉm cười với cô.
Đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước, chiếc mũi thanh tú, hàng mi cong vút.
Mái tóc đen mềm mại của cô ấy được buộc thành hai bím đuôi ngựa, buông thõng lỏng lẻo trước ngực, dáng vẻ ấy tựa như cô gái nhà bên bước ra từ trong truyện tranh, vừa ngọt ngào vừa tinh nghịch.
Tô Mạn khi đó là học sinh trong lớp của ba cô.
Ba mẹ Tô Mạn làm ăn buôn bán quanh năm không có thời gian chăm sóc con cái, nhưng lại không yên tâm về việc học của cô ấy, năm nào cũng tìm đủ mọi cách tặng quà cáp đắt tiền cho ba cô.
Ba cô từ chối vài lần đều không được, đến kỳ nghỉ đành gọi Tô Mạn đến nhà họ Dư, để Dư Mẫn kèm cặp cô ấy học cùng.
Biết rồi ạ.
Dư Mẫn lúc đó chỉ đáp một tiếng, không từ chối, cũng chẳng tỏ ra nhiệt tình.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô mở sách giáo khoa ra, Tô Mạn đã sáp lại gần: Oa, chữ cậu viết đẹp quá đi mất.
Mẫn Mẫn, bài toán khó thế này mà cậu cũng biết làm, cậu giỏi thật đấy.
Mẫn Mẫn, thầy Dư chỉ dạy toán, sao các môn khác cậu cũng giỏi vậy, có phải gen nhà cậu đặc biệt mạnh không?
...
Trong những ngày tháng chung đụng sau này, Tô Mạn tự nhiên gọi cô là “Mẫn Mẫn”, không hề tiếc rẻ những lời ca ngợi dành cho cô.
Khi bàn tay nhỏ bé trắng trẻo của cô ấy nắm lấy cô, mở to đôi mắt trong veo nhìn cô.
Cho dù có nói những lời dối trá không đâu vào đâu, nghe qua vẫn chân thành đến lạ.
Thái độ của Dư Mẫn đối với cô ấy, cũng dần chuyển từ việc hoàn thành nhiệm vụ ba giao phó, thành sự giúp đỡ thật tâm.
So với sự trầm tĩnh, chín chắn và tâm tư sâu kín của Dư Mẫn, Tô Mạn lại thuộc tuýp người rất hoạt bát, cởi mở và vô tư lự.
Cô ấy giống như một chú chim nhỏ vui vẻ nhảy nhót trên cành cây, ríu rít hót vang, trên người ngập tràn sức sống nhẹ nhàng nhưng lại vừa vặn, không hề ồn ào chói tai.
Có lẽ tính cách bù trừ cho nhau sẽ dễ hòa hợp hơn.
Chỉ qua một kỳ nghỉ, Tô Mạn đã xếp Dư Mẫn vào danh sách bạn thân top 1.
Dư Mẫn không có thói quen xếp hạng những người thân thiết.
Nhưng khi Tô Mạn tuyên bố cô là người bạn số một của cô ấy, cô cũng không từ chối tình bạn này.
Từ đó về sau, hai người vẫn luôn giữ mối quan hệ gắn bó.
Mỗi dịp nghỉ hè, Tô Mạn đều đến nhà Dư Mẫn ở một thời gian.
Những ngày cuối tuần rảnh rỗi, Dư Mẫn cũng sẽ đến nhà Tô Mạn.
Nhà cô ấy có một khoảng sân rất rộng, dây thường xuân xanh mướt leo qua đầu tường nối liền thành một dải.
Dư Mẫn thích nhất là ngồi trên bệ cửa sổ phòng thư phòng nhà Tô Mạn, mượn ánh tà dương rực rỡ, lật xem những cuốn sách đã tuyệt bản trên thị trường mà cô lục lọi được từ tủ sách nhà cô ấy.
Tô Mạn thì tựa vào khung cửa sổ, vừa vặt lá thường xuân, vừa kể cho cô nghe về tình hình dạo gần đây của mình: về ba mẹ bận rộn, về những người họ hàng kỳ quặc, về những người bạn vui tính, về những chuyện vui buồn mà cô ấy đã trải qua...
Cứ kể như vậy suốt hơn mười năm.
Cho dù sau này việc làm ăn của nhà họ Tô ngày càng lớn mạnh, chuyển từ huyện lên tỉnh rồi dọn đến thành phố C như hiện tại.
Tô Mạn vẫn sẽ kể cho cô nghe những chuyện xảy ra trong cuộc sống của cô ấy.
Thông qua những bức thư.
Đầu những năm 2000, điện thoại di động đã có chức năng nhắn tin.
Nhưng ba mẹ vì lo nghĩ cho việc học của Dư Mẫn nên không mua điện thoại cho cô.
Tô Mạn cũng không bận tâm, vẫn đều đặn mỗi tuần viết cho cô một hai bức thư không hề thay đổi.
Giữa những chồng thư chất cao như núi, thời gian lặng lẽ trôi đi.
Bọn họ ngày một lớn lên, vóc dáng dần nảy nở, ngũ quan từng chút một bung nở.
Sau tuổi dậy thì, Tô Mạn càng lớn càng xinh đẹp ngọt ngào, rực rỡ chói lóa.
Khi cười lên, đôi mắt cong cong, giống hệt một nữ thần tượng thiếu nữ nào đó trên tivi.
Dư Mẫn nhận được bức ảnh Tô Mạn gửi tới, nhớ lại những bức thư tình thỉnh thoảng mình thu hoạch được trong ngăn bàn, thầm cảm thán, Tô Mạn lớn lên với nhan sắc như vậy, tính cách lại hoạt bát, chắc chắn có cả hàng dài người theo đuổi.
Tô Mạn cũng không giấu giếm, thẳng thắn thừa nhận quả thực có rất nhiều người xếp hàng.
Nhưng những người đó, cô ấy thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên.
Trong thư, những người cô ấy thường xuyên nhắc đến với Dư Mẫn, chỉ có hai chàng trai.
Một người tỏa nắng cởi mở, thẳng thắn chân thành, có tính cách hợp cạ với cô ấy, và rất nhiều sở thích tương đồng, luôn mang đến cho cô ấy sự ấm áp và niềm vui.
Người còn lại có chút... đặc biệt.
Tô Mạn luôn không tiếc lời khen ngợi anh: nói anh thông minh điềm tĩnh, nói anh tài hoa xuất chúng, nói anh sở hữu một cái đầu lạnh lùng nhất và tư duy logic chặt chẽ nhất...
Từ những lời miêu tả của cô ấy, Dư Mẫn có thể cảm nhận được, cô ấy đặc biệt sùng bái anh, đồng thời lại có chút e sợ.
Cô ấy giống như đang miêu tả một thần tượng, một ảo ảnh.
Dư Mẫn rất khó thông qua những lời lẽ khoa trương ngắn ngủi để chắp vá ra một hình tượng cụ thể của anh.
Cho đến năm hai mươi tuổi, cô mới tận mắt nhìn thấy anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)