Bước chân Quất Hà khựng lại, giơ ngón tay chỉ vào chóp mũi mình: “Tôi sao?”
Hình như anh ta rất ghét cô.
Rõ ràng hôm nay hai người mới gặp nhau lần đầu.
“Không phải cô thì là tôi à?” Thẩm Mặc Câu khoanh tay nhìn cô, đôi mày sắc bén viết đầy vẻ khó chịu, nhưng dù là vậy, gương mặt tuấn tú được trời ưu ái kia vân khiến người ta không giận nổi.
Nhân vật trong sách đẹp thật, chỉ là tính tình hơi tệ!
Quất Hà không để tâm đến thái độ của anh ta, nể mặt giá trị nguyện vọng, kim chủ ba ba có thể tùy hứng một chút.
Đá va vào thành cốc phát ra tiếng lanh canh trong trẻo, xua tan đi chút oi bức đầu hạ.
Thẩm Mặc Câu kinh ngạc nhướng mày, hoàn toàn không ngờ cô lại mang theo thùng đá bên người, nhưng ngoài mặt vẫn là bộ dạng khó chịu: “Cô tưởng như vậy là...”
Quất Hà nhanh chóng lau khô toàn bộ giọt nước bên ngoài cốc, rồi nhét thẳng vào tay anh ta.
Thẩm Mặc Câu vừa há miệng thì một cái ống hút đã nhét tới.
“Xin mời dùng.” Quất Hà cúi người với Thẩm Mặc Câu, giữ tư thế cung kính lùi lại năm bước, rồi mới xoay người biến mất khỏi tầm mắt anh ta.
Thẩm Mặc Câu cắn ống hút, hai mắt đờ đẫn.
Một lúc lâu sau anh ta mới phản ứng lại.
Hình như vừa rồi mọi cơn giận của anh ta đều đánh vào bông gòn! Còn nữa, anh ta còn chưa cho cô đi, vậy mà cô đã dám đi?
Đơn giản là không coi anh ta ra gì!
Thẩm Mặc Câu tức đến mức uống ừng ực cạn một cốc nước đá.
Ợ, còn khá sảng khoái.
Quất Hà thành công nhận được 15 điểm giá trị nguyện vọng.
Đồng thời, trong góc, một người nào đó chứng kiến toàn bộ quá trình lặng lẽ xoay người rời đi.
.
Người đại diện Mộ Dung Hứa bận đến mức chân không chạm đất.
Đúng lúc này lại nhận được một tin xấu.
“Cô chắc chứ?” Mộ Dung Hứa dừng động tác, giơ tay xoa xoa sống mũi.
Mười Bảy gật đầu: “Tiểu thư Diệp đã lấy được vai nữ ba, khoảng bốn mươi phút nữa sẽ xuất hiện.”
Diệp Mộng Đình, một nữ minh tinh hạng ba cực kỳ mê luyến Thẩm Mặc Câu. Cô ta ỷ vào nhà mình có chút vốn liếng mà Thẩm Mặc Câu đi tới đâu, cô ta liền đuổi theo tới đó.
Sau “sự kiện hủy hợp đồng”, Diệp Mộng Đình theo đuổi Thẩm Mặc Câu ngày càng điên cuồng hơn, mang tiền vào đoàn chỉ để có thể ở gần Thẩm Mặc Câu hơn một chút, âm mưu nhân cơ hội chụp vài tấm ảnh mập mờ để thổi phồng scandal, rồi làm giả thành thật.
Mộ Dung Hứa đã có thể tưởng tượng ra phản ứng của Thẩm Mặc Câu khi gặp đối phương.
Sợ là cả phim trường sẽ nổ tung!
“Bảo tất cả mọi người tỉnh táo lên, canh phòng nghiêm ngặt, tuyệt đối không cho cô ta bất kỳ cơ hội nào tiếp cận Mặc Câu.” Mộ Dung Hứa suy nghĩ một lát rồi phân phó.
Mười Bảy lĩnh mệnh rời đi.
Mộ Dung Hứa không mấy để ý, cô ấy chợt nhớ tới cô gái nhỏ khác biệt trong buổi phỏng vấn, liền hỏi thêm: “À đúng rồi, bốn người mới kia biểu hiện thế nào?”
Một giọng nói có phần nịnh nọt vang lên: “Mọi người đều rất chăm chỉ, tiếc là có một người phạm lỗi bị anh Thẩm đuổi rồi. Còn có...”
Mộ Dung Hứa quay đầu nhìn, lúc này mới phát hiện người bên cạnh đã thay đổi: “Là cậu à, cậu tên gì nhỉ?”
“Em tên là Vệ Gia Niên.” Vệ Gia Niên vội vàng báo tên, vẻ mặt đầy mong đợi.
“Ồ, số 425.” Mộ Dung Hừa liếc nhìn cậu ta một cái đầy lạnh nhạt: “Còn có chuyện gì nữa không?”
Sắc mặt Vệ Gia Niên cứng lại trong chớp mắt, rồi rất nhanh lại nở nụ cười: “Chỉ là có một chuyện không biết có nên nói hay không.”
Mộ Dung Hứa lười để ý đến cậu ta, xoay người định đi.
Vệ Gia Niên không dám tiếp tục làm bộ, thêm mắm dặm muối kể lại chuyện mình vừa thấy: “... Rõ ràng cái cô thực tập mới tới kia không có ý tốt! Trước đây cũng không phải chưa từng có fan cuồng trà trộn vào ứng tuyển trợ lý. Tâm địa của loại con gái nhỏ này ác độc lắm, không chừng sẽ làm ra chuyện gì đó!”
Tuy Vệ Gia Niên không chỉ mặt gọi tên, nhưng ngoại hình của Quất Hà rất có đặc trưng, mô tả sơ là biết đang nói cô.
Cười lên có lúm đồng tiền nhỏ, làn da trắng mịn, tóc dài đen nhánh mềm mại lại bồng bềnh, đúng là một cô gái ngọt ngào bước ra từ truyện tranh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
