Thẩm Mặc Câu trầm mặc một thoáng, đột nhiên quay đầu nhìn về phía nam hai.
Lúc này trên tay trái nam hai là kịch bản, tay phải là mẹo ghi nhớ, bên cạnh còn đặt máy ghi âm, đang lặp lại câu thoại hai mươi tám chữ.
Khuôn mặt nam hai đầy vẻ mờ mịt.
Ánh mắt anh ta và Thẩm Mặc Câu chạm nhau giữa không trung, hai người mắt to trừng mắt nhỏ vài giây.
Nam hai hoảng sợ hét lên: “Tôi thuộc rồi! Tôi thật sự thuộc rồi!!!”
Không hiểu sao tâm trạng bực bội cả buổi sáng của Thẩm Mặc Câu bỗng bình tĩnh lại.
Cùng lúc đó, 40 điểm giá trị nguyện vọng được chuyển vào đúng hẹn.
Tuy có nhiều yêu cầu là Thẩm Mặc Câu nói với trợ lý khác, nhưng cũng được tính là nguyện vọng của anh ta, cho nên sau khi Quất Hà hoàn thành vẫn có thể nhận được giá trị nguyện vọng, chỉ là số lượng sẽ ít đi.
Hệ thống không hiểu được nguyên nhân Quất Hà kín đáo như vậy: [Để tránh vận mệnh làm pháo hôi, lẽ ra cô nên nhân cơ hội này kiếm thêm nhiều hảo cảm chứ? Cố gắng thay thế Tô Niệm Dao, đến khi thân phận lộ ra, biết đâu Thẩm Mặc Câu còn nể tình cũ.]
[Đừng nói cô nghĩ rằng âm thầm trả giá sẽ có hồi báo đấy nhé?]
[Cô không xuyên vào truyện cổ tích đâu!]
Quất Hà cảm thấy lúc này hệ thống thật ngây thơ: [Hệ thống à, không ngờ cậu lại quan tâm tôi đến thế.]
Hệ thống xù lông: [Ai quan tâm cô! Cô thích làm sao thì làm!]
Quất Hà lại không để ý đến nó.
Hệ thống nhịn mãi, nhưng vẫn không đợi được cô giải thích.
[Vậy rốt cuộc tại sao cô lại làm vậy?]
Quất Hà như đang chờ nó hỏi câu này, cô đáp ngay: [Một câu hỏi 10 điểm nguyện vọng, mua bán công bằng, giá đúng với lương tâm.]
Hệ thống: [... Cái mẹ nhà cô!]
Sao cô không đi cướp luôn đi?
Quất Hà bày ra tư thế mặc cả ngoài chợ: [Đừng như thế mà, thôi thì giảm giá cho cậu, còn 8 điểm được không?]
Hệ thống cười lạnh: [2 điểm]
Tưởng nó không biết mặc cả chắc?
Quất Hà vỗ bàn chốt đơn!
Sau đó cô lập tức nói một tràng như đổ đậu, chỉ sợ hệ thống đổi ý: [Đoàn trợ lý này của Thẩm Mặc Câu cạnh tranh rất gay gắt. Nếu lính mới mà nổi bật trong môi trường này chính là tự tìm đường chết. Trợ lý thực tập bị đuổi đầu tiên hôm nay chính là vì quá xuất sắc mà bị hại.]
[Thứ hai, chức vụ trợ lý hiện tại là thân phận tốt nhất để ở lại bên cạnh Thẩm Mặc Câu, tôi không thể mất, hơn nữa tôi rất cần công việc này.]
[Nói xong rồi, cảm ơn đã mua.]
Hệ thống đang chìm trong dư âm mặc cả: [...]
Mất trắng 3 điểm nguyện vọng.
Thấy Thẩm Mặc Câu uống nước đá, trợ lý thực tập đứng bên cạnh như trút được gánh nặng, thở phào một hơi.
“Thật sự cảm ơn cô quá!” Chàng trai cúi người thật sâu với Quất Hà: “Tôi thay nước cho anh Thẩm tám lần rồi mà không lần nào làm anh ấy hài lòng, tôi đúng là vô dụng quá! Tôi còn tưởng người tiếp theo bị đuổi sẽ là mình, mà tôi thì chẳng muốn đi chút nào, khó khăn lắm mới được ở gần anh Thẩm như vậy.”
Chàng trai nhìn Quất Hà với đôi mắt đẫm lệ, như thể đang nhìn cha mẹ tái sinh của mình.
“Thật sự rất cảm ơn cô. À đúng rồi, cô tên gì? Cô có thể gọi tôi là Mắt Kính, hoặc gọi gì cũng được miễn là thuận miệng.” Chỉ trong một buổi sáng, cậu ấy đã “vinh dự” nhận được hàng loạt cách xưng hô như “cái người kia”, “này”, “mày”, “que củi”, “cái thằng trông là biết không thông minh rồi” vân vân.
Quất Hà nói tên mình, rồi vỗ vai cậu ấy an ủi: “Tôi hiểu, tôi hiểu, chúng ta đều vì (giá trị nguyện vọng của) anh Thẩm cả.”.
Mắt Kính nghe xong càng cảm động hơn, gật đầu thật mạnh: “Cái đó... Cô có thể nói cho tôi biết, làm sao cô biết những điều đó được không?”
Đương nhiên là tổng kết từ những mô tả trong sách rồi.
“Đương nhiên là vì tình yêu xuất phát từ tận đáy lòng!” Quất Hà nghiêm mặt, bày ra dáng vẻ “bạn học à, bạn không được rồi, sao đến cái này cũng không biết”, rồi ngoắc ngoắc ngón tay với cậu ấy.
Mắt Kính lập tức căng thẳng, dè dặt mà thành kính ghé lại gần, ngay cả hô hấp cũng nhẹ hẳn đi.
Quất Hà nhỏ giọng nói bên tai cậu ấy: “Bí quyết nước đá năm mươi tệ, già trẻ không lừa, cập nhật theo thời gian thực.”
Hệ thống không nhịn được nhảy ra: [Cô nghĩ ai cùng là kẻ ngốc à?]
Giây tiếp theo: “Alipay đã nhận được năm mươi tệ.”
Trên mặt Quất Hà hiện rõ nụ cười của dân kinh doanh.
Hệ thống: [...]
Được rồi, tôi là đồ ngốc!
Mắt Kính ôm bí quyết vừa nhận được, vui vẻ chạy đi.
Quất Hà công thành thân thoái, chuẩn bị ung dung làm biếng hưởng lương.
“Cái người kia... Nước dưa hấu, lại đây rót cho tôi một cốc nước khác.” Thẩm Mặc Câu tinh mắt nhìn thấy Quất Hà, sắc mặt đột nhiên trở nên khó chịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)