Quất Hà có hơi tò mò về vị Ảnh đế Tần Chấp trong truyền thuyết, cô chọc chọc hệ thống đã tự kỷ từ tối qua: [Này hệ thống, cậu có biết Ảnh đế đó trông như thế nào không? Cho tôi xem ảnh đi.]
Hệ thống vô cùng bực bội: [Cô có giỏi thì dùng điểm ước nguyện đổi đi! Có điểm ước nguyện, tôi có thể gọi cô là bố luôn!]
Tối qua Quất Hà đã đổi toàn bộ điểm ước nguyện thành tiền.
Cộng với 10 điểm kiếm được từ cơm ống tre hôm qua, tổng cộng 63 điểm, không giữ lại một chút nào, hiện tại trong thẻ ngân hàng của cô đã có hơn 60.000 tệ.
Phải biết rằng chỉ khi điểm ước nguyện đạt đến một mức nhất định thì nhiệm vụ mới được tính là hoàn thành. Mấy ngày nay hệ thống khó khăn lắm mới thấy được chút hy vọng, chớp mắt đã bị Quất Hà tiêu sạch.
Nhưng đây vẫn chưa phải là điều khiến hệ thống lo nhất, năng lượng của nó sắp cạn rồi.
Nó là hệ thống có tỷ lệ thất bại nhiệm vụ cao nhất trong Cục Hệ Thống Vũ Trụ, sắp bị tiêu hủy. Để “sống sót”, nó đã nhân lúc hệ thống chủ không để ý mà trốn ra, đi tới thế giới trong sách này.
Cái giá của việc đào tẩu là nhu cầu năng lượng của nó cao hơn các hệ thống khác.
Nguồn năng lượng của hệ thống chính là điểm ước nguyện.
Trong quá trình làm nhiệm vụ, ký chủ thường sẽ dùng điểm ước nguyện để đổi lấy các đạo cụ từ hệ thống để nhận trợ giúp, còn hệ thống thì nhờ đó mà nạp năng lượng, đôi bên cùng có lợi.
Nhưng Quất Hà thì keo kiệt đến mức không nhổ nổi một sợi lông!
Mấy ngày nay, tổng cộng hệ thống chỉ đổi được 5 điểm ước nguyện từ cô.
Mỗi ngày nó đều sống khổ sở dè xẻn.
Quất Hà không biết suy nghĩ trong lòng hệ thống, thoải mái làm nũng: [Tôi nợ trước được không, được không?]
Hệ thống suýt thì bật tung nắp sọ cô: [Cút đi!]
Thấy không lừa được ảnh, Quất Hà vô tình chặn nó luôn, rồi cố gắng kiễng chân nhìn xem phía trước còn bao nhiêu người.
Nhưng cố mãi cũng vô ích, anh chàng đứng trước cô vai rộng eo thon, chân dài người cao, nên chắn kín mít.
Quất Hà không vui phồng má, cao thì giỏi lắm à?
Bất đắc dĩ, cô đành dịch sang bên cạnh hai bước, lúc này mới thấy phía trước còn tới hơn chục người.
Tiệm bánh bao “báu vật xóa đói giảm nghèo” này làm ăn càng ngày càng tốt.
Chủ đề của ba cô gái phía sau đã chuyển từ Tần Chấp sang anh chàng bán bánh bao.
“Tuy không thấy mặt Chấp Chấp, nhưng anh bán bánh bao vẫn rất đẹp trai.”
“Tán thành, dù anh ấy đeo khẩu trang chỉ lộ đôi mắt, nhưng với con mắt nhìn trai 23 năm của tớ, ít nhất là cấp SR, có khi là SSR.”
“Nếu anh bán bánh bao debut, tớ chắc chắn sẽ vote cho anh ấy!”
“Mua một trăm cái bánh bao luôn!”
Quất Hà cố nhớ lại nhan sắc của anh chàng bán bánh bao, phát hiện trong đầu chỉ toàn là những chiếc bánh bao trắng trắng mập mạp.
Đột nhiên bên cạnh vang lên một chuỗi âm thanh leng keng, tiền xu rơi đầy đất.
Thời buổi này người dùng tiền mặt đã rất ít, nên không ít người tò mò nhìn sang.
Anh chàng đứng trước Quất Hà hoảng hốt ngồi xổm xuống, vươn tay nhặt những đồng xu đang lăn tứ tung. Cơ lưng ẩn hiện dưới lớp áo thun xám của anh căng lên, giống như một con thú đang tích lực chờ phát lực.
Quất Hà nhận ra dường như anh không thích bị chú ý.
Vừa nghĩ vậy, cô đã nhìn thấy một đồng một tệ lăn đến bên chân mình.
Quất Hà không nghĩ nhiều, cô cúi xuống nhặt lên định trả lại cho đối phương để anh nhanh chóng kết thúc khoảnh khắc ngượng ngùng này, nhưng không ngờ đối phương cũng vừa lúc quay người lại.
Hai người suýt đụng vào nhau.
Tần Chấp dùng một tay xách Quất Hà, một tay ôm hơn chục cái bánh bao trắng, trông như vừa đi nhập hàng về, thu hoạch đầy tay.
“Xin lỗi.” Tần Chấp nhanh chóng đặt cô xuống, lặng lẽ lùi lại nửa bước.
Quất Hà dậm chân xuống đất, vẫn còn hơi choáng.
Hệ thống cười lớn: [Ha ha ha! Vừa rồi cô cách mặt đất 1,48 cm!]
Quất Hà: “...”
Thấy cô không sao, Tần Chấp liền cúi đầu đặt những đồng xu lên bàn, rồi cả mặt lạnh lùng nhanh chóng biến mất vào trong con ngõ, như thể phía sau có chó đuổi.
Bị đả kích, lúc mua bánh bao Quất Hà lại tiếp tục bỏ qua nhan sắc của anh bán bánh bao, nhưng lại nhớ mãi cái thoáng nhìn kinh diễm vừa rồi.
Anh chàng đó ít nhất cũng là cấp SSR, còn là phiên bản “bị thương”.
Cảm giác anh mang lại giống như một con cá mập máu lạnh bơi ra từ biển sâu bí ẩn, nguy hiểm lạnh lùng, đầy tính công kích, không thể tùy tiện dò xét.
Điều khiến Quất Hà ấn tượng nhất là những khớp ngón tay trắng nhợt có vết thương của anh lộ ra ngoài túi, vết thương mảnh như sợi chỉ đỏ quấn quanh ngọc tốt, mang một vẻ đẹp tan vỡ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)